Đại thái giám thân cận của Dung Tịch quả nhiên chặn ta ngoài điện, cười gượng cúi mình:
“Nương nương, bệ hạ đang phê tấu, dặn không gặp ai.”
Ta không để ý, thẳng người quỳ xuống bậc đá lạnh:
“Thần thiếp Lý thị cầu kiến bệ hạ. Nếu bệ hạ không chịu gặp, hôm nay thần thiếp sẽ tự tận tại đây, một xác hai mạng, để giữ trọn thanh danh cho bệ hạ.”
Trong điện im phăng phắc.
Đại thái giám cuống đến đổ mồ hôi, muốn kéo mà không dám chạm.
Hồi lâu, bên trong truyền ra giọng Dung Tịch không nghe ra cảm xúc:
“Cho nàng vào.”
Ta đứng dậy, vuốt phẳng váy, bước vững vào trong điện.
Dung Tịch ngồi sau ngự án, tay cầm một bản tấu, ánh mắt rơi trên ta, lạnh lẽo dò xét.
Ta đến trước án, từ tay áo lấy ra một bình sứ nhỏ đã chuẩn bị sẵn, mở nút, đổ chất lỏng không màu vào chén trà ấm bên tay hắn.
Chất lỏng hòa vào trà, không để lại dấu vết.
“Bệ hạ,” ta bưng chén trà lên, nhìn hắn,
“Lời Triệu thị, từng chữ như gai độc, đâm vào lòng bệ hạ, cũng đâm vào lòng thần thiếp, thần thiếp trăm miệng khó bề giải thích.”
Ta đưa chén trà lên gần môi, giọng bình tĩnh:
“Nếu bệ hạ thật sự nghi thần thiếp có dụng tâm khác, thì thần thiếp sống, chính là cái gai trong lòng bệ hạ, thần thiếp không muốn như vậy.”
“Trong bình này là độc dược, uống vào nửa canh giờ sẽ ruột gan nát vụn, không thuốc giải.”
Ta nhìn thẳng mắt hắn, từng chữ rõ ràng,
“Hôm nay thần thiếp nguyện uống chén trà này, để chứng minh trong sạch, và lòng trung của thần thiếp cùng đứa trẻ với bệ hạ.”
Dung Tịch vẫn lạnh lùng nhìn ta, mặt không hề gợn sóng, thậm chí khi ta nói về độc dược đáng sợ, lông mày hắn cũng không động.
Hắn không nói, không ngăn, chỉ nhìn như vậy.
Ta không do dự nữa, ngẩng đầu, một hơi uống cạn chén trà.
Nước trà hơi đắng, trôi xuống cổ họng.
Ta đặt chén rỗng xuống, lặng lẽ đứng đó, nhìn hắn.
Trong điện yên lặng như tờ.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Rất nhanh, thân thể ta lảo đảo, theo bản năng ôm lấy bụng, phun ra một ngụm máu lớn.
Ta nhìn Dung Tịch, muốn gượng cười, nhưng chỉ phát ra chút hơi thở mơ hồ.
Chiếc mặt nạ lạnh lùng dò xét trên gẹo mặt hắn, trong khoảnh khắc ấy rốt cuộc xuất hiện một vết nứt rõ ràng.
Trước là sững sờ, tiếp đó là khó tin, cuối cùng hóa thành hoảng hốt.
“A Vận—” hắn gần như lao tới, đỡ lấy thân thể ta đang mềm nhũn, gào lên về phía ngoài điện:
“Truyền thái y! Gọi hết người của Thái y viện tới cho trẫm!”
Ta dựa trong lòng hắn, nghe nhịp tim hắn rối loạn, ý thức dần mờ đi.
Ta cược đúng rồi.
Dung Tịch vẫn sợ mất ta.
Khi mở mắt lần nữa, trước mắt là đỉnh màn vàng.
Rồi đến đôi mắt đỏ ngầu vì thức trắng và gương mặt tiều tụy của Dung Tịch.
Hắn ngồi bên giường, nắm tay ta rất chặt.
“Nàng tỉnh rồi?” giọng hắn khàn đặc, vừa mừng vừa run sợ, “Cuối cùng nàng cũng tỉnh, trẫm còn tưởng lại phải…”
Hắn không nói tiếp, chỉ siết tay ta chặt hơn, như sợ buông ra ta sẽ biến mất.
Ta yếu ớt chớp mắt nhìn hắn, giọng mỏng như sợi tơ:
“Bệ hạ… đã tha thứ cho thần thiếp chưa?”
Hắn lắc đầu mạnh, vành mắt thậm chí hơi đỏ:
“Không được nói những lời như vậy! Là trẫm sai.”
Ta vẫn cố chấp nhìn hắn:
“Nếu trong lòng bệ hạ vẫn còn khúc mắc, vẫn chưa tin thần thiếp, thần thiếp có thể chết thêm một lần nữa.”
“Im!” hắn quát cắt lời, kéo ta vào lòng, “Trẫm chưa từng nghi ngờ nàng! Chưa từng! Là trẫm hồ đồ, nghe lời mụ điên kia. Từ nay về sau không được lấy mạng mình ra làm chuyện này nữa! Nghe rõ chưa? Tuyệt đối không!”
Dung Tịch vùi mặt vào cổ ta, hơi thở dồn dập.
Ta dựa vào vai hắn, cảm nhận thân thể hắn run nhẹ — đó là phản ứng chỉ có khi thật sự sợ mất.
Ngay khoảnh khắc được hắn ôm trọn, ánh mắt ta lướt qua vai hắn, chạm nhanh với vị thái y đứng xa.
Vị phó viện phán do Trương ngự sử âm thầm tiến cử khẽ gật đầu với ta.
Ta thu hồi ánh nhìn, nhắm mắt tựa trong lòng Dung Tịch, khóe môi cong lên một nét rất nhạt.
Độc gì mà ruột gan nát vụn — chỉ là thứ tán dược ta chuẩn bị sẵn.
Thổ huyết là thật, hôn mê là thật, nhưng tính mạng ta chưa từng nguy hiểm.
Ta cược vào cú chấn động khi hắn tận mắt thấy ta uống “độc”, và vào sự trân trọng với ta mà chính hắn cũng chưa nhận ra.
Xem ra ta thắng rồi.
Chút nghi ngờ cuối cùng trong lòng Dung Tịch, theo ngụm máu ấy, hẳn đã bị cuốn trôi sạch sẽ.
Vở kịch liều mạng này, diễn rất đáng.
Trong những ngày dưỡng bệnh, Dung Tịch gần như chiều ta mọi điều.
Sợ ta buồn, hắn thật sự cho người khiêng từng rương tấu chương tới Chiêu Dương điện, chất bên bàn thấp cạnh giường, nói:
“Nàng nằm chán thì xem qua, coi như giải khuây.”
Ta tất nhiên nhận lời.
Khi hắn không có mặt, ta tựa gối mềm, chậm rãi lật xem.
Tình hình triều cục và mật tín được ta kẹp trong đồ vặt, lén chuyển ra cung, giao cho Trương ngự sử.
Đồng thời, ta cũng mua chuộc toàn bộ người bên cạnh hoàng thượng.
Dung Tịch ăn gì, nói mộng gì, gặp ai, nổi giận ra sao — tất cả qua những con đường khác nhau, lặng lẽ hội tụ về ta.
Tin tức ngoài cung hắn nghe được có thể đã qua tay một thái giám chọn lọc;
ý định đột ngột muốn đi đâu, phó thống lĩnh cấm quân cũng biết trước để sắp xếp.
Chiêu Dương điện nhìn như cung điện dưỡng bệnh, kỳ thực thành một đôi mắt vô hình, lặng lẽ nhìn khắp hoàng thành.
Dung Tịch vẫn ngồi trên long ỷ, nhưng những gì hắn nghe, thấy, chạm tới, không biết từ lúc nào đã đổi màu.
Hắn dường như không hề hay biết, chỉ mỗi ngày ôm ta nói:
“Vẫn là ở chỗ A Vận khiến trẫm yên tâm.”
Ta tựa trong lòng hắn, mỉm cười dịu dàng, đầu ngón tay lướt qua bìa một bản tấu.
Đúng vậy, rất nhanh thôi, ngươi sẽ thật sự “yên tâm”.
Không lâu sau, người bên cạnh Dung Tịch đều bị ta thay dần.
Rồi ta bắt đầu hạ một loại độc gọi là Thực Cốt Tán vào thức ăn của hắn.
Đó là phương thuốc bí truyền giang hồ do Trương ngự sử tìm được.
Dược tính cực chậm, không màu không mùi, trộn trong chén canh an thần hắn uống mỗi ngày, thần không biết quỷ không hay.
Nó không giết người ngay, chỉ từ từ ăn mòn ngũ tạng, khiến người ta trước tiên mệt mỏi, rồi ho, ho dần ra tơ máu, thân thể yếu đi từng ngày, trông như mắc chứng lao hao mòn.
Ban đầu Dung Tịch chỉ nói ngủ không yên, tinh thần kém.
Ta lo lắng khuyên hắn bớt việc, thổi nguội canh thuốc rồi đút tận miệng.
Dần dần, hắn phê tấu một lát đã phải xoa trán, thời gian ngủ trưa ngày càng dài.
Cơn ho cũng bắt đầu — đầu tiên vài tiếng khan, sau thành thói quen, cổ họng luôn như mắc gì đó.
Thái y bắt mạch chỉ nói:
“Bệ hạ lo nghĩ lao lực quá độ, tổn thương tâm mạch phế khí, hư hỏa bốc lên nên ho dai dẳng. Cần tĩnh dưỡng, tránh lao tâm động nộ.”
Dung Tịch nghe xong khó chịu, phẩy tay bảo kê đơn.
Ta ngồi bên hắn, mỗi lần hắn ho liền buông mọi việc, nhẹ nhàng vỗ lưng, đưa nước ấm.
Trong mắt lập tức dâng đầy lo lắng, đỏ hoe nhìn hắn.
Khi ho dữ dội, hắn lại nắm tay ta, gượng cười:
“Không sao, bệnh cũ thôi. Nhìn thấy nàng, trẫm thấy dễ chịu hơn.”
Sự phụ thuộc của Dung Tịch vào ta ngày càng rõ.
Hắn thậm chí để ta thay hắn phê tấu, còn giao cả ấn riêng.
Ta bắt đầu ngồi cạnh ngự án, dưới ánh đèn cung sáng rực, lật từng tấu báo từ khắp nơi.
Có lúc Dung Tịch nằm trên tháp nhìn ta từ xa, mắt mờ đục, chẳng bao lâu đã ngủ, hoàn toàn không biết những quyết định dưới bút ta đang định đoạt vận mệnh thiên hạ.
Hiệu lực Thực Cốt Tán ngày càng sâu.
Thân thể Dung Tịch hoàn toàn suy sụp, gầy chỉ còn xương, ngày ngày nằm trên long sàng, ho đến xé phổi, khăn tay luôn dính sợi máu sẫm.
Hôm ấy không hiểu sao hắn lại khá hơn một chút, ánh mắt mờ đục cũng có tia sáng.
Hắn cố nâng bàn tay gầy guộc, tìm tay ta, đặt nhẹ lên bụng ta đã cao hẳn.
Đứa trẻ đúng lúc động, đá vào lòng bàn tay hắn.
Trong đôi mắt đục của Dung Tịch dâng lên một nụ cười rất yếu, nhưng hiếm thấy dịu dàng:
“A Vận, trẫm đã nghĩ xong tên cho con rồi.”
Hắn ngừng lại thở một hơi, như đang vẽ nên viễn cảnh đẹp đẽ:
“Bất kể là hoàng tử hay công chúa, đều gọi là Dung An. Trẫm mong nó cả đời bình an thuận toại, đừng bao giờ giống trẫm.”
Dung Tịch nói đứt quãng, nhưng tràn đầy mong đợi — đó là khát vọng về một cuộc đời bình thường yên ổn dành cho đứa trẻ chưa chào đời.
Hắn quay đầu, muốn nhìn thấy trên mặt ta sự cảm động và dịu dàng tương tự.
Ta nhìn gương mặt gầy đến gần như biến dạng của hắn, im lặng một lát, rồi chậm rãi rút tay ra.
Ta hạ mắt nhìn hắn, trong mắt chỉ còn lạnh lẽo và dửng dưng.
Cùng với một tia hận ý và mỉa mai không cần che giấu nữa.
“Dung An?” ta khẽ lặp lại, khóe môi dần cong lên thành một nụ cười không có nhiệt độ,
“Con của ta, vì sao phải mang họ Dung?”
Nụ cười yếu ớt trên mặt Dung Tịch lập tức đông cứng.
Hắn ngơ ngác, dường như không hiểu.
Ta cúi người sát lại, nói chậm rãi từng chữ rõ ràng:
“Bất kể trai hay gái, nó đều phải họ Lý.”
Dung Tịch trừng trừng nhìn ta, mắt như lồi ra, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Hắn như muốn ngồi dậy, nhưng ngay cả sức ngẩng đầu cũng không còn.
“Ngạc nhiên lắm sao, Dung Tịch.” Ta đứng bên giường, nhìn xuống hắn,
“Từ ngày A tỷ bị khiêng ra khỏi cung trong quan tài, ta sống… chỉ để chờ hôm nay.”
Ta kể hết.
Từ việc bày kế khiến Triệu thị thất sủng, thu phục Trương ngự sử, thuê tử sĩ ám sát hắn, vu hãm tâm phúc hắn sàm sỡ ta, cho đến ngày ngày bỏ độc vào canh thuốc của hắn — từng chuyện một, ta nói rành rọt.
Dung Tịch lắng nghe, vẻ kinh ngạc trong mắt dần thay đổi.
Một biểu cảm kỳ lạ, pha trộn đau đớn, tỉnh ngộ, cuối cùng là nụ cười như được giải thoát.
Hắn ho ra máu mà cười, ánh mắt tan rã nhìn lên màn trướng,
“Ta biết… A Vận, thật ra ta vẫn luôn biết.”
Chân mày ta khẽ nhíu.
“Ta biết nàng tiếp cận ta là có mục đích.” Ánh mắt hắn quay về mặt ta, chỉ còn lại sự dịu dàng,
“Nhưng ta yêu nàng. Ngay từ lần đầu nàng ngẩng mắt nhìn ta ở Chiêu Dương điện, ta đã biết… nàng mang theo dao mà tới.”
Dung Tịch thở dốc, từng chữ như rút hết sức lực,
“Nhưng thì sao chứ? Chỉ cần nàng ở bên ta, lừa ta cũng được, hại ta cũng được, nàng muốn gì ta cũng cho. Quyền lực? Tiền bạc? Hay nhìn những kẻ đắc tội nàng sống không bằng chết — ta đều cho, không phải sao?”
Hắn nắm chặt tay áo ta, giọng khàn đặc,
“Nàng muốn mạng ta, ta cũng cho. A Vận, nói ta nghe… suốt những năm này, nàng chưa từng có lấy một chút thật lòng nào với ta sao?”
Ta nhìn dáng vẻ hấp hối giãy giụa của hắn, chỉ thấy hoang đường và chán ngấy.
Ta lạnh lùng rút tay áo, dứt khoát:
“Chưa từng.”
Ánh sáng trong mắt Dung Tịch cuối cùng hoàn toàn tắt.
Nhưng nụ cười điên cuồng lại sâu hơn — như thể hắn buông bỏ tất cả, cũng như đã có được câu trả lời cuối cùng.
Hắn lẩm bẩm,
“Ta vốn là bạo quân, là kẻ điên. Ta biết mình sẽ chết không yên.”
Không biết hắn lấy đâu ra sức, bàn tay run rẩy với xuống dưới gối, mò ra một gói lụa vàng, nhét vào tay ta.
Là ngọc tỷ truyền quốc.
Lạnh, nặng.
“Nàng muốn cái này đúng không?” Dung Tịch nôn ra một ngụm máu đen, nhưng mắt lại sáng đến đáng sợ,
“A Vận, nếu giết ta, đoạt lấy vị trí này khiến nàng vui… ta cam lòng.”
Nói xong, ánh mắt hắn dần mất tiêu cự, tay buông thõng, hoàn toàn nhắm mắt.
Trong điện rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối.
Ta cầm ngọc tỷ nhuốm máu, đứng bên long sàng, nhìn bạo quân đã hủy hoại A tỷ ta và biết bao người khác — cuối cùng trút hơi thở.
Tảng đá nặng đè trong lòng suốt bao năm như ầm ầm rơi xuống.
Thế nhưng… vì sao trên mặt lại có chút lạnh.
Ta giơ tay chạm, đầu ngón tay ướt.
Ta… đã rơi nước mắt.
Hoàng đế băng hà, trong bụng có ấu đế.
Quốc gia không thể một ngày vô chủ.
Lấy danh nghĩa di chiếu tiên đế và việc dưỡng dục hoàng tự, ta đăng cơ xưng đế, định quốc hiệu là Chiêu.
Ngày đăng cơ, bầu trời trong vắt.
Ta mặc long bào đen đặc chế, từng bước một bước qua chín mươi chín bậc đá bạch ngọc, tiến về ngự tọa chí cao.
Lễ nhạc vang trời, bách quan quỳ rạp, hô vạn tuế.
Gió rất lớn, thổi tay áo phần phật.
Ta xoay người, chậm rãi ngồi xuống long ỷ — nơi tượng trưng cho quyền lực thiên hạ.
Ánh mắt lướt qua biển người đen đặc phía dưới, lướt qua cung tường uy nghi, rồi nhìn về giang sơn vạn dặm.
Tổng quản nội thị mở thánh chỉ vàng, giọng the thé vang khắp quảng trường:
“Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết:”
“Thứ nhất, truy phong cố Lý thị Chiêu Ninh làm Kính An Trưởng công chúa, theo lễ đế vương, dời táng Đông lăng. Toàn quốc để tang ba ngày, biểu thị vinh ai.”
Nghe thái giám tuyên chỉ, mắt ta không kìm được ươn ướt.
Ta như thấy thân thể tàn tạ của A tỷ, cuối cùng được khoác gấm vóc, an nhiên yên nghỉ.
Nội thị tiếp tục đọc, giọng vang rõ trong tĩnh lặng:
“Thứ hai, từ nay phế bỏ ngục riêng và đấu trường do tiên đế lập, vĩnh viễn không tái mở.”
“Thứ ba, mở khoa cử dành cho nữ tử, cho phép nữ nhân thiên hạ thông văn hiểu nghĩa, qua khảo hạch có thể nhập triều làm quan.”
Từng đạo chiếu như đá lớn ném xuống mặt nước tĩnh, dấy lên từng lớp sóng.
Ta ngồi trên cao, thần sắc bình thản.
Lễ xong, bách quan lui.
Ta một mình đứng bên lan can cao nhất, gió thổi lay những dải ngọc trước mũ.
Nhìn xuống cung điện trùng điệp, khói bếp phố xa, giang sơn rộng lớn trải trước mắt.
Ta đưa tay nhẹ đặt lên bụng đã nhô cao — nơi một sinh mệnh mới đang lớn dần.
Ta ngẩng đầu, hướng về bầu trời mênh mang, nói với gió:
“A tỷ, tỷ thấy không?”
“Thù của tỷ, muội đã báo rồi.”
【HẾT】