Từ Hôn Ngay Giữa Điện Kim Loan

Chương 2

Trong mắt Cố Ngôn Triệt bùng lên niềm vui sướng tột độ. Hắn tưởng kế mưu của hắn đã thành.

Thế nhưng câu tiếp theo của ta đã làm nụ cười của hắn cứng đờ trên mặt.

“Nhưng thần nữ có một điều kiện.”

Ta khựng lại một nhịp, nói rành rọt từng chữ.

“Để bù đắp nỗi nhục mà Khương gia phải chịu hôm nay, để an ủi tấm lòng xích đảm trung tâm của cha ta đang trấn thủ biên cương.”

“Thần nữ to gan, xin bệ hạ ba ân điển.”

Ba ân điển!

Cả đại điện im phăng phắc đến mức kim rơi cũng nghe thấy.

Tất cả đều nhìn ta bằng ánh mắt như nhìn một kẻ điên.

Điện Kim Loan là nơi nào?

Là nơi thiên tử xử lý quốc sự, không phải cái chợ để mặc cả.

Một đứa con gái của thần tử, dám ngang nhiên ra điều kiện với Hoàng đế trước mặt bá quan văn võ?

Chưa từng nghe thấy!

Sắc mặt cha ta cũng biến đổi, ông định tiến lên, nhưng ta dùng ánh mắt ngăn lại.

Cha, hãy tin con.

Nỗi nhục hôm nay, con sẽ bắt chúng trả lại gấp trăm lần.

Niềm vui sướng của Cố Ngôn Triệt hóa thành kinh ngạc.

Hắn chằm chằm nhìn ta, như thể không hề quen biết ta.

Có lẽ, hắn chưa bao giờ biết con người thật của ta.

Trên ngai vàng, biểu cảm của Hoàng đế cũng trở nên đầy ẩn ý.

Ông không nổi giận, ngược lại còn hơi rướn người về phía trước.

Đôi mắt nhìn thấu thế sự kia ánh lên tia nguy hiểm xen lẫn hứng thú.

Ông nhìn chằm chằm ta rất lâu.

Lâu đến mức ta tưởng ông sẽ ra lệnh lôi ta ra ngoài chém đầu.

Nhưng ông lại cười.

“Ba ân điển? Khương Niệm Vi, gan ngươi lớn lắm.”

Giọng điệu không nghe ra vui buồn.

“Trẫm tò mò, ngươi muốn xin gì?”

Thành rồi.

Trái tim ta nặng nề rơi lại vào lồng ngực.

Ta đánh cược thắng rồi.

Vị quân vương tài lược này chưa bao giờ sợ thần tử có dã tâm.

Ông chỉ sợ bọn giá áo túi cơm.

Sự can đảm và thủ đoạn mà ta thể hiện hôm nay đã thành công khơi gợi sự hứng thú của ông.

Ta ngẩng đầu đón lấy ánh mắt của ông, bình tĩnh cất lời.

“Ân điển thứ nhất, thần nữ xin bệ hạ tứ hôn Tô Liên Nhi cho Cố Ngôn Triệt làm——”

Ta cố tình kéo dài giọng.

Hơi thở của Cố Ngôn Triệt trở nên dồn dập.

Ta nhìn hắn, tàn nhẫn phun ra một chữ cuối cùng.

“Thiếp.”

04

Hắn ngẩng phắt lên, trừng mắt nhìn ta trân trân.

Ánh mắt ấy không còn là diễn kịch nữa, mà là sự oán hận chân thật.

“Khương Niệm Vi! Cô dám!”

Hắn gầm lên mất kiểm soát, giọng run rẩy.

“Ta đã hứa với Liên Nhi sẽ cưới nàng làm vợ! Cho nàng vinh hoa một đời!”

“Sao cô dám sỉ nhục nàng ấy như vậy!”

Trong lòng ta cười lạnh, ngoài mặt vẫn đoan trang.

“Cố đại nhân nói sai rồi.”

“Tô Liên Nhi là con gái tội thần, theo luật lẽ ra phải đưa vào Giáo phường ty làm kỹ nữ.”

“Nay được bệ hạ ban ân điển gả vào phủ Tể tướng làm thiếp, đã là phúc phận tày trời.”

“Lấy đâu ra lời sỉ nhục ở đây?”

Ta quay sang Cố Tể tướng, khẽ gật đầu: “Cố tướng, ngài nói có đúng không?”

Mặt Cố Tu lúc này không thể dùng từ “khó coi” để hình dung nữa, mà đen như sắp nhỏ ra mực.

Ông ta có thể nói gì?

Ta nói đều là luật lệ Đại Chu, là quy củ triều đình.

Đứng đầu bá quan văn võ, lẽ nào ông ta dám công khai phản bác?

Ông ta chỉ đành nghiến răng nặn ra vài chữ: “Khương tiểu thư nói rất đúng.”

“Phụt.”

Không biết vị ngôn quan nào không nhịn được bật cười thành tiếng, rồi lại phải cố nhịn xuống.

Cả đại điện bao trùm một bầu không khí kỳ quái, muốn cười mà không dám cười.

Mặt Cố Ngôn Triệt đỏ gay như màu gan lợn.

Cả đời hắn chưa từng chịu sự nhục nhã nào như thế này.

Hắn muốn phản bác nhưng không tìm được lời nào.

Bởi vì ta nói đúng hết.

Hắn chỉ có thể dùng đôi mắt hừng hực lửa hận để lăng trì ta.

Ta thản nhiên nhìn lại hắn.

Cố Ngôn Triệt, đây mới chỉ là bắt đầu thôi.

Món khai vị đầu tiên, ngươi ăn có ngon miệng không?

Trong mắt Hoàng đế lóe lên tia cười.

Ông rất hài lòng với vở kịch này.

Vừa gõ đầu cảnh cáo Cố gia, vừa bảo vệ được uy nghiêm hoàng gia.

“Chuẩn tấu.” Miệng vàng lời ngọc vừa mở, chuyện này đã thành ván đã đóng thuyền.

“Tô thị Liên Nhi, ban cho Cố Ngôn Triệt làm thiếp, chọn ngày vào phủ.”

“Tạ ơn bệ hạ long ân!”

Ta dập đầu tạ ơn, giọng lanh lảnh.

Cố Ngôn Triệt cứng đờ tại chỗ, như bị rút cạn linh hồn.

Ta không nhìn hắn, đứng thẳng người tiếp tục màn biểu diễn.

“Ân điển thứ hai của thần nữ.”

Trái tim của tất cả mọi người lại bị kéo lên.

Điều kiện thứ nhất đã tàn độc thế rồi, điều kiện thứ hai sẽ là gì?

Ta đón lấy mọi ánh mắt, chậm rãi mở lời.

“Thần nữ nghe nói Cố đại nhân tuổi trẻ tài cao, đã là Tu soạn của Hàn lâm viện, tiền đồ vô lượng.”

“Nhưng nhìn biểu hiện hôm nay, Cố đại nhân quá trọng tình riêng mà nhẹ quốc sự.”

“Tâm tính nhường này nếu giao cho trọng trách, e rằng không phải là phúc của xã tắc.”

Mí mắt Cố Tu giật liên hồi.

Mũi dao trong lời nói của ta đã nhắm thẳng vào đường quan lộ của Cố Ngôn Triệt.

“Do đó, thần nữ xin bệ hạ, trong ba năm tới Cố đại nhân hãy cứ giữ nguyên chức vụ, không được thăng quan.”

“Mong ngài ấy tĩnh tâm tu dưỡng, rèn luyện tâm trí, ngày sau sẽ càng làm việc tốt hơn để chia sẻ nỗi lo cùng bệ hạ, cống hiến cho triều đình.”

Lời vừa dứt, cả triều đình đều chấn động!

Cắt đứt nhân duyên người ta, lại còn đòi hủy hoại tiền đồ!

Đây không phải là trả thù, đây là giẫm người ta chết không ngóc đầu lên nổi!

Cố Ngôn Triệt giật mình tỉnh lại, chỉ tay vào ta, run rẩy toàn thân: “Khương Niệm Vi! Cô đúng là độc phụ!”

Ta coi như không nghe thấy, lẳng lặng nhìn Hoàng đế chờ ông quyết định.

Ánh mắt Hoàng đế nán lại trên mặt ta rất lâu, như muốn nhìn thấu tâm can ta.

Ông không lập tức đồng ý cũng không từ chối, mà ném ra một câu hỏi.

“Khương Niệm Vi, ngươi có biết vì sao trẫm lập ra Hàn lâm viện không?”

“Thần nữ không biết.” Ta cung kính đáp.

Ông mỉm cười, giọng mang theo uy nghiêm của bậc đế vương: “Vì quốc gia mà dự trữ nhân tài.”

“Cố Ngôn Triệt là một nhân tài.”

“Trẫm không muốn lãng phí ba năm thanh xuân của một nhân tài.”

Trong mắt Cố Ngôn Triệt lại thắp lên hy vọng, Cố Tu cũng thở phào nhẹ nhõm.

Xem ra Hoàng đế vẫn có chừng mực, sẽ không mặc kệ ta làm càn.

Ta chẳng hề hoảng hốt chút nào.

Vì Hoàng đế vẫn chưa nói hết.

Quả nhiên ông đổi giọng: “Nhưng mà, đức hạnh của kẻ làm tôi quan trọng hơn tài năng.”

“Một kẻ ngay cả chữ tín trong hôn ước cũng không giữ, trẫm làm sao tin được?”

Giọng Hoàng đế lạnh xuống.

Hy vọng của Cố Ngôn Triệt vừa lóe lên đã bị dập tắt ngúm.

Ta cụp mắt, che giấu tia sáng tinh ranh nơi đáy mắt.

Tâm thuật đế vương quả nhiên lợi hại. Bề ngoài là trả lời ta, nhưng thực chất là cảnh cáo bá quan văn võ.

Nói cho họ biết, lòng trung thành và đức hạnh mãi mãi xếp trên tài năng.

🛒⚡ Flash Sale 12h Mỗi NgàyGiá rẻ bất ngờ, nhanh tay kẻo lỡ!Xem ngay →