“Không muốn thì đừng nhịn.” Mẹ nắm lấy tay tôi, “Con cứ về đây ở, muốn ở bao lâu thì ở. Chuyển cho Đóa Đóa về học mẫu giáo dưới này, ngày ngày mẹ đưa đón. Chỗ con vừa hay cũng đang nghỉ ngơi một thời gian, nhân cơ hội này mà suy nghĩ xem bước đường tiếp theo nên đi thế nào.”
“Mẹ…”
“Con ngốc này.” Mẹ vỗ vỗ lưng bàn tay tôi, “Cha mẹ sinh ra để làm gì? Là để làm chỗ dựa vững chắc cho con cái. Con bay cao, bố mẹ vui mừng. Con mệt mỏi, lúc nào cũng có thể về đây.”
Buổi chiều, tôi đưa Đóa Đóa ra công viên quen thuộc từ thời còn bé.
Cầu trượt đã được thay mới, xích đu sơn lại sáng bóng, chỉ có hố cát vẫn nằm đó, gần như không đổi.
Tôi ngồi trên băng ghế dài, nhìn con bé cùng mấy đứa trẻ khác hí hoáy xây lâu đài cát.
Ánh nắng tháng Tư ấm áp phủ xuống, mang theo cảm giác thư thái mà đã rất lâu rồi tôi không còn cảm nhận được.
Điện thoại rung liên tục. Hà Tuấn gửi hơn chục tin nhắn.
“Vợ ơi, em về đi được không? Hai vợ chồng mình ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng.”
“Anh biết em không vui, nhưng người một nhà thì phải biết thông cảm cho nhau chứ.”
“Hà Mẫn dù sao cũng là em gái ruột của anh, anh không thể nhìn gia đình nó không có chỗ ở.”
“Chỉ hơn nửa năm thôi, anh hứa sau đó họ sẽ chuyển đi.”
“Bố mẹ có tuổi rồi, em bỏ đi như vậy ông bà buồn lắm.”
Đọc xong, tôi chỉ thấy buồn cười.
Anh ta biết tôi không vui.
Anh ta biết nửa năm không hề ngắn.
Anh ta cũng biết bố mẹ anh ta sẽ buồn.
Vậy còn tôi thì sao? Nửa năm của tôi thì sao? Nếu bố mẹ tôi biết hết những chuyện này, họ có buồn không?
Tôi không trả lời.
Chập tối về nhà, bố đã dọn sẵn mâm cơm.
Bữa tối đơn giản, ba món mặn một món canh, tất cả đều là những món tôi thích.
Đóa Đóa ăn hết hơn nửa bát cơm, vừa ăn vừa xuýt xoa khen cơm chiên trứng của ông ngoại ngon hơn mẹ nấu cả vạn lần.
“Đương nhiên rồi, tay nghề của mẹ cháu cũng học từ ông mà ra.” Bố tôi cười đầy tự hào.
Ăn xong, tôi vào bếp phụ mẹ dọn dẹp. Đóa Đóa kéo bố ra phòng khách chơi cờ ca-rô, thắng thì hét, thua cũng hét, ồn ào mà vui vẻ.
Điện thoại lại rung.
Lần này là mẹ chồng.
Nhìn hai chữ “Mẹ” nhấp nháy trên màn hình, lần đầu tiên tôi thấy nó chói mắt đến vậy.
Chuông reo đến lần thứ sáu, tôi lau khô tay, nhấc máy.
“A lô, con nghe.”
“Tô Uyển à, ăn cơm chưa con?” Giọng mẹ chồng vang lên, nghe qua thì thân thiết, nhưng sự nhiệt tình ấy lại quá tròn trịa, như được luyện tập từ trước.
“Con ăn rồi.”
“Đóa Đóa đâu rồi? Có ngoan không?”
“Cháu ngoan ạ.”
Im lặng hai giây.
“Tô Uyển à, chuyện hôm nay con đi gấp quá, mẹ còn chưa nói hết.” Giọng bà chuyển sang kiểu khuyên nhủ, “Mẹ biết con không thoải mái khi nhà cái Mẫn dọn tới. Nhưng chúng ta là người một nhà, người một nhà thì phải đùm bọc nhau, đúng không?”
Tôi không nói gì.
“Giờ vợ chồng nó đúng là khó khăn, áp lực trả góp nhà lớn, thằng Lỗi kiếm cũng chẳng được bao nhiêu. Hai đứa là anh chị, điều kiện tốt hơn thì gánh giúp các em một chút cũng là chuyện nên làm.” Bà nói tiếp, “Mẹ biết con là đứa hiểu chuyện, sẽ không so đo với em gái. Hay mai con đưa Đóa Đóa về đây, mẹ làm sườn kho cho con, món con thích nhất.”
“Mẹ.” Tôi cắt lời, giọng vẫn rất bình thản, “Con không thích sườn kho, con thích sườn hấp. Con bị dị ứng hoa tiêu, nhưng mẹ nấu ăn chưa bao giờ tránh món đó. Con thích canh nấm nhất, nhưng mẹ nói Hà Tuấn không ăn được nấm, nên sáu năm nay chưa từng nấu một lần.”
Đầu dây bên kia khựng lại.
“Còn nữa, con không phải là chưa từng giúp.” Tôi tiếp tục, “Lúc Hà Mẫn kết hôn, con mừng một vạn rưỡi. Khi cô ấy mua nhà, con cho mượn hai vạn, đến giờ chưa thấy trả. Đóa Đóa ra đời, cô ấy mừng tám trăm. Khi cô ấy sinh đứa thứ hai, con mừng ba nghìn. Mẹ à, giúp đỡ là chuyện hai phía, không thể lúc nào cũng chỉ lấy từ một bên.”
Mẹ chồng rõ ràng không ngờ tôi sẽ nói thẳng như vậy, im lặng hồi lâu mới lên tiếng:
“Con đang tính toán với mẹ đấy à?”
“Không phải tính toán.” Tôi nói, “Con chỉ muốn nói rằng, sáu năm qua con đã cố gắng hiểu chuyện. Hiểu chuyện đến mức bây giờ con mệt rồi, muốn nghỉ một chút.”
“Nhưng con cũng không thể nói đi là đi như vậy! Hàng xóm nhìn vào còn ra thể thống gì nữa? Người ta lại tưởng nhà mình có chuyện lớn!”
“Chẳng phải nhà mình vốn đang có chuyện sao?”
“Con…” Giọng bà cao vút, “Tô Uyển, mẹ luôn nghĩ con là đứa con dâu hiểu lý lẽ. Thằng Tuấn đi làm vất vả, con không ở nhà chăm lo cho nó thì thôi, lại còn ôm con chạy đi, còn ra gì nữa?”
“Hà Tuấn ba mươi ba tuổi rồi, không phải đứa trẻ ba tuổi.” Tôi đáp, “Anh ấy tự lo được cho mình. Hơn nữa mẹ à, con đã nghỉ việc, từ giờ ở nhà chăm con toàn thời gian. Đây chẳng phải là điều mẹ vẫn luôn mong sao?”
“Nghỉ việc rồi?!” Tiếng hét kinh ngạc của bà cách ống nghe tôi cũng cảm thấy chói tai, “Chuyện tày trời như thế sao không thèm bàn bạc gì? Con không đi làm nữa thì cả cái nhà này đổ hết lên đầu thằng Tuấn, áp lực lớn nhường nào con có biết không?”
“Con biết.” Tôi đáp, “Nên để giảm bớt áp lực cho anh ấy, con quyết định cắt giảm chi tiêu gia đình. Chuyển về ngoại ở sẽ tiết kiệm được một khoản tiền điện nước ga rất lớn, tiền ăn của bốn người cũng bớt được. Mẹ à, chẳng phải con đang san sẻ gánh nặng giúp anh ấy sao.”
“Con——”
“Mẹ, không có chuyện gì khác thì con cúp máy đây, Đóa Đóa phải đi tắm rồi.”
“Tô Uyển con——”
Tôi bấm nút cúp máy.
Thế giới bỗng chốc trở nên thanh tịnh.
Tôi tựa lưng vào khung cửa phòng bếp. Ánh đèn phòng khách vàng ấm, bố đang dạy Đóa Đóa vẽ con cá bằng những nét bút đơn giản, mẹ đang gọt táo, cắt thành từng miếng nhỏ xếp vào đĩa. Tivi đang phát bản tin dự báo thời tiết, báo ngày mai trời nắng, nhiệt độ cao nhất hai mươi ba độ.
Khung cảnh này quá đỗi bình dị. Bình dị đến mức khiến tôi xót xa.
Thứ mà tôi chật vật tìm kiếm suốt sáu năm ở một gia đình không thuộc về mình, hóa ra chưa bao giờ rời khỏi nơi đây.
Điện thoại lại sáng lên. Hà Tuấn nhắn tin.
“Mẹ vừa gọi cho anh, mẹ khóc. Tô Uyển, rốt cuộc em muốn thế nào?”
Tôi ngẫm nghĩ một lát, rồi gõ phím.
“Em muốn được coi là người một nhà, chứ không phải ô sin. Em muốn cảm xúc của em được tôn trọng, chứ không phải bị phớt lờ. Em muốn những đóng góp của em được nhìn nhận, chứ không phải bị coi là lẽ đương nhiên. Em muốn được sống trong căn nhà do chính em trả góp, không phải nhìn sắc mặt bất cứ ai. Những yêu cầu này, quá đáng lắm sao?”
Anh ta không trả lời ngay.
Mãi đến khi Đóa Đóa tắm xong, đọc xong truyện tranh, ngoan ngoãn chìm vào giấc ngủ, màn hình điện thoại mới sáng lên lần nữa.
Hà Tuấn nhắn: “Anh xin lỗi. Nhưng anh thật sự hết cách. Đó là bố mẹ anh, là em gái ruột của anh.”
Tôi nhìn dòng chữ này rất lâu.
Rồi khóa màn hình, hôn lên trán Đóa Đóa.
“Ngủ ngon nhé bảo bối.”
“Mẹ ngủ ngon.” Con bé lẩm bẩm một câu, trở mình rồi lại ngủ say.
Tôi nằm trên chiếc giường quen thuộc từ nhỏ đến lớn, nhìn trần nhà. Những miếng dán ngôi sao dạ quang hồi nhỏ vẫn còn đó, hơn hai mươi năm rồi, từ lâu đã không còn sáng nữa.
Nhưng trong bóng tối, vẫn le lói một tia sáng yếu ớt.
Ở nhà ngoại đến ngày thứ ba, Hà Tuấn lái xe đến.
Cốp xe nhét đầy đồ: kỷ tử với vừng đen cho bố mẹ tôi, hộp bút màu mới cho Đóa Đóa, cả bộ mỹ phẩm tôi để quên trên bàn trang điểm cũng được mang theo.
Mẹ ra mở cửa, vẫn giữ vẻ khách sáo: “Hà Tuấn đến rồi à, vào nhà đi.”
“Mẹ, bố.” Hà Tuấn đặt đồ xuống lối vào, dáng vẻ rụt rè như khách lần đầu ghé thăm, “Con đến thăm Tô Uyển và Đóa Đóa.”
Bố từ trong phòng bước ra, gật nhẹ: “Ngồi đi. Tô Uyển đang đưa Đóa Đóa ra công viên vẽ ký họa, lát nữa mới về.”
“Vậy để con đi đón hai mẹ con…”
“Không cần, công viên ngay phía sau thôi.” Mẹ đặt tách trà xuống trước mặt anh ta, “Con ngồi đi, mẹ có vài chuyện muốn hỏi.”
Chương 5- ấn để đọc tiếp :
https://chillmoingay.com/toi-khong-con-la-con-dau-biet-dieu/chuong-5