Có lẽ tôi cũng không ngờ người gọi là bạn thân lại đi cấu kết với người ngoài để hãm hại mình. Cô ta cầu cái gì? Tôi không hiểu. Nếu cô ta thực sự muốn hợp tác, cô ta mở lời, tôi sẽ giúp. Tại sao phải đi đường vòng bằng cách hãm hại tôi như vậy?
8
“Xin lỗi, Thẩm Thính Lan là bạn học của chúng tôi, vừa rồi nói chuyện vui quá nên uống hơi nhiều, hiểu lầm, đều là hiểu lầm thôi.” Lục Viêm Sơ cũng bắt đầu hoảng, hắn cố duy trì vẻ bình tĩnh ngoài mặt nhưng giọng nói đã run rẩy.
Vệ sĩ trích xuất camera nhà hàng, sao chép một bản ngay trước mặt hai người bọn họ. Đầu tôi rất choáng. Choáng đến mức cảm giác cơ thể nhẹ bẫng. Lúc mở mắt ra lần nữa là đang được Bùi Luật bế, trông anh có vẻ rất mệt mỏi, mắt có quầng thâm như vừa thức trắng đêm.
“Chồng ơi…” Giọng tôi hơi run.
“Ly rượu đã được đem đi xét nghiệm.” Anh trầm giọng nói, “Bọn họ sẽ phải ngồi tù.”
Tôi ngơ ngác nhìn anh, tim chợt thắt lại. Lúc Bùi Luật nổi giận, anh lạnh lùng đến đáng sợ. Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh để lộ cảm xúc rõ ràng như vậy. Bùi Luật vốn luôn nho nhã, nay giật phăng cà vạt. Một Bùi Luật như thế này tôi mới thấy lần đầu, giống như xé bỏ lớp mặt nạ thư sinh để lộ ra mặt tối tăm vậy.
“Bùi Luật…?”
Đây thực sự là ông chồng điềm tĩnh, chừng mực và nho nhã của tôi sao? Tôi lẩm bẩm gọi tên anh. Chẳng biết câu nói đó chạm đúng chỗ đau nào của anh, tóm lại là cuối cùng tôi đã khóc. Một đêm không ngủ, tôi gần như kiệt sức.
Không phải chứ… Anh ta có bệnh à?
Chẳng lẽ biết tin về Giang Tư Trúc nên có chút xao động khác thường? Tôi đoán không sai. Giang Tư Trúc đã được điều chuyển về trụ sở chính của tập đoàn rồi.
9
“Chị Lan, bên Hải Thị vừa truyền tin qua, Giang Tư Trúc và Trần Tụng đã chia tay được một tháng rồi!
“Sắp tới đây Bùi tổng sẽ ở tổng công ty rất lâu, trước khi dự án kết thúc chắc sẽ không rời đi. Ngẩng đầu không thấy thì cúi đầu cũng gặp, lỡ hai người họ chạm mặt thì sao đây?”
Cô trợ lý nhỏ đã theo Bùi Luật nhiều năm, sau khi tôi kết hôn thì được điều sang làm trợ lý riêng cho tôi.
Cô ấy biết chuyện thời đại học Bùi Luật từng theo đuổi Giang Tư Trúc, cho nên sự xuất hiện của Giang Tư Trúc khiến cô ấy còn có cảm giác nguy cơ hơn cả tôi, cũng sốt ruột hơn tôi.
Dù sao cô ấy đã theo tôi mấy năm, nếu tôi và Bùi Luật ly hôn, tình cảnh của cô ấy cũng sẽ rất khó xử.
Tôi vừa vẽ tranh vừa đáp, chẳng mấy để tâm. Có để tâm cũng vô ích, chẳng lẽ lại bắt hai người họ không được gặp nhau?
“Sức sát thương của bạch nguyệt quang… chị Lan chị có hiểu không…”
Cô trợ lý thở dài.
Tay tôi khẽ run, nét bút bị lệch đi. Tuy không quá rõ nhưng trên bức tranh vẫn xuất hiện một nét vô cùng chói mắt.
“Không có Bùi Luật thì chị vẫn nuôi nổi em.”
Tôi cố an ủi cô ấy.
Ai ngờ nghe xong, cô trợ lý lại càng tuyệt vọng hơn, giống như đã chắc chắn rằng sự trở về của Giang Tư Trúc — vị “bạch nguyệt quang” ấy — sẽ gây nên cú sốc rất lớn cho cuộc hôn nhân của tôi.
Con bé xui xẻo này, tôi nói nuôi nổi nó mà nó còn không tin.
…
Gần đây cô trợ lý liên tục ám chỉ tôi nên quay về công ty một chuyến.
Vốn dĩ tôi rất bận.
Nhưng cuối cùng vẫn tranh thủ chút thời gian đến tổng bộ.
Lúc đi ngang qua tòa hành chính, từ xa tôi đã thấy một đám người đứng trước thang máy chờ ai đó.
Ở giữa là một người đàn ông.
Ban đầu tôi không để ý, cho đến khi bóng dáng cao ráo lạnh lùng ấy chậm rãi quay người lại.
Là Bùi Luật.
Anh mặc bộ vest xám nhạt được cắt may tinh tế, thần sắc lãnh đạm, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình điện thoại. Cả người giống như bước ra từ tạp chí — trầm tĩnh, lạnh cứng và khiến người khác không dám đến gần.
Một Bùi Luật như thế này, thật ra tôi rất hiếm khi thấy.
“Chị Lan.”
Cô trợ lý khẽ kéo tay áo tôi, hất cằm về phía người phụ nữ đang lén trốn sau cây cột bên cạnh.
“Chị nhìn bên kia xem, có phải Giang Tư Trúc không?”
Tôi nhìn theo hướng cô ấy chỉ.
Quả nhiên phía sau cây cột có một người đang đứng, nửa người khuất đi.
Là Giang Tư Trúc.
Cô ta mặc váy trắng dài, chiếc cổ mảnh mai đeo thẻ nhân viên, lớp trang điểm nhạt thanh tú, tóc buộc kiểu công chúa dịu dàng, còn cài thêm chiếc kẹp nơ màu hồng.
Cô ta nghiêng người đứng cạnh cây cột, nhưng ánh mắt lại không chớp lấy một lần nhìn về phía Bùi Luật.
Ánh mắt ấy rất khó diễn tả.
Vừa ngẩn ngơ, vừa phức tạp, giống như đang nhìn người yêu cũ nhiều năm chưa gặp lại.
Tôi bỗng thấy khó chịu với ánh mắt đó.
Giống như có ai đang nhòm ngó món đồ tôi để bên cạnh mình, khiến tôi theo bản năng muốn tách cô ta ra thật xa.
10
Hai nữ đồng nghiệp bên cạnh dường như vẫn chưa nhận ra điều bất thường.