Tình Yêu Của Người Trưởng Thành

Chương 1

← Đầu truyện

1

Sắc mặt Giang Tư Trúc thay đổi một chút nhưng không đáp lời. Đắp mặt nạ xong, tôi đi rửa mặt rồi xuống lầu.

“Cô ấy có bạn trai rồi.”

Tôi cầm ô, nhìn thấy Bùi Luật đang đứng dưới lầu ký túc xá như một chú cún con si tình nhìn lên phòng chúng tôi, không nhịn được mà nói xen vào một câu.

Anh ngẩn ra, đẩy gọng kính vàng trên sống mũi, áy náy nói: “Xin lỗi, tôi không biết.”

Giang Tư Trúc thế mà không nói cho anh biết sao?

Vẻ mặt anh u ám cúi đầu, định vứt bó hồng đen trong tay vào thùng rác. Tôi nhìn bó hoa bị mưa dầm dề thấy thật đáng tiếc. Hồng đen à, tôi thích loại này.

“Đợi đã, đừng vứt, cho tôi đi.”

Anh nhìn bó hồng đen bị nước mưa thấm ướt, tự giễu cười một tiếng rồi đưa hoa qua: “Được.”

Lúc này, chiếc sơ mi trắng của anh đã bị mưa ướt khá nhiều, dính sát vào người, thấp thoáng lộ ra cơ bụng. Sạch sẽ, phong độ, có cơ bụng, cao ráo, biết nghe lời. Và quan trọng nhất là: giàu.

Thú thật, rất hợp khẩu vị của tôi.

“Này.” Tôi gọi anh lại.

Anh hoang mang quay người.

“Tôi vẫn chưa có bạn trai, hay là theo đuổi tôi đi.”

Tôi đưa ô qua che cho anh. Tôi trông cũng không tệ, ngủ sớm dậy sớm, sinh hoạt điều độ. Mỗi ngày chạy bộ sáu cây số, tối ăn đồ lành mạnh, ngày nào cũng đắp mặt nạ dưỡng da. Người theo đuổi tôi còn nhiều hơn Giang Tư Trúc, nhưng đều bị tôi loại sạch rồi.

Anh tháo kính ra, lặng lẽ nhìn tôi. Thời gian như trôi qua rất lâu, lâu đến mức trợ lý của anh cầm ô chạy tới, lâu đến mức xe của anh đã đỗ ngay dưới lầu ký túc xá.

“Được.”

2

Anh ghi lại số điện thoại của tôi rồi rời đi. Tôi quay người lên lầu.

Tôi đã tra cứu thông tin về Bùi Luật, anh vừa tốt nghiệp đã tự khởi nghiệp, quy mô công ty không ngừng mở rộng. Chờ anh về tiếp quản tập đoàn Bùi thị, chắc chắn sẽ rất giàu. Thế nên tôi không tài nào hiểu nổi Giang Tư Trúc.

Có lẽ vì bố mẹ tôi vì tiền mà thường xuyên cãi vã rồi ly hôn, nên tiêu chuẩn chọn bạn đời quan trọng nhất của tôi chính là giàu có. Có tiền thì sẽ không phải tranh cãi quanh chuyện củi gạo mắm muối hằng ngày.

Về đến phòng, Giang Tư Trúc nhìn bó hoa trong tay tôi, sắc mặt rất khó coi.

“Cậu không cần phiền lòng nữa đâu, sau này anh ta sẽ không đến làm phiền cậu nữa.” Tôi đặt hoa xuống, vừa lau tóc vừa nói với cô ta.

Tôi cứ ngỡ cô ta sẽ thở phào nhẹ nhõm, kết quả là mặt cô ta càng đen hơn.

“Cậu thật đê tiện.”

… ?

Cô ta mắng một câu. Giọng Giang Tư Trúc không cao, nhưng rõ mồn một khiến cả phòng ký túc xá lập tức im bặt. Động tác lau tóc của tôi khựng lại, chiếc khăn trong tay rơi xuống đất, nước bắn tung tóe.

Tôi vốn không thích động thủ, nhưng khoảnh khắc đó, tôi vẫn tát cô ta một cái. Chúng tôi đều không phải hạng người dễ mất bình tĩnh, nhưng ngày đó, trong mắt cô ta có một thứ cảm xúc bị dồn nén đến cực điểm. Tôi đọc không hiểu, cũng chẳng muốn đọc.

Đám bạn cùng phòng sợ hãi, người khuyên, người ngăn, có người nói tôi quá đáng, cũng có người nói cô ta tiêu chuẩn kép. Nhưng tôi thực sự không hiểu. Rõ ràng đã nói không cần, rõ ràng nói đó là sự làm phiền, tại sao khi tôi tiếp nhận thì lại biến thành “cướp”?

3

Từ ngày đó, cô ta dọn ra khỏi ký túc xá, sau này cũng gần như không qua lại với tôi nữa. Tôi cũng chẳng để tâm lắm.

Có người nói tôi thiếu đạo đức, cũng có người nói Giang Tư Trúc. Tôi vẫn không hiểu, cô ta bảo sự theo đuổi của Bùi Luật là gánh nặng, cô ta bảo không cần. Vậy thì tôi lấy, tại sao cô ta lại giận? Giận thì cứ giận, nhưng mắng người thì tôi không nhịn được.

Thỉnh thoảng tôi nghe nói cô ta và bạn trai ở bên nhau, có người bảo là trai tài gái sắc rất xứng đôi. Trên mạng còn có người “đẩy thuyền” cô ta với anh khóa trên đó.

Còn tôi và Bùi Luật thì tiếp xúc ngày một nhiều hơn. Anh không giỏi biểu đạt cảm xúc, nhưng lễ tiết chu đáo, cử chỉ chừng mực, nhanh chóng trở thành nhân vật được bàn tán sôi nổi trên diễn đàn trường. Tôi trở thành sự hiện diện bên cạnh anh, những lời đồn thổi mọc lên như cỏ dại. Nhưng tôi không quan tâm. Ngay từ đầu tôi đã biết thứ mình muốn là gì.

Ngày kết hôn, Bùi Luật bận rộn đến phút cuối mới tới nơi, anh mặc bộ vest cắt may vừa vặn đứng trước mặt tôi. Trông anh như một cỗ máy tinh vi vừa được điều chỉnh hoàn hảo vậy. Đám cưới rất hoành tráng, trong danh sách khách mời có đến một phần ba tôi còn chẳng nhớ hết tên. Tôi cười rất đúng mực, tư thái tao nhã, trong mọi khung hình đều không tìm ra lỗi sai nào.

Tôi cũng không biết anh đã thuyết phục bố mẹ thế nào để họ đồng ý cho anh cưới tôi. Không có liên hôn hào môn, không có môn đăng hộ đối. Bố mẹ anh cũng là những người rất có hàm dưỡng.

Những sự khinh miệt hay coi thường mà tôi hằng tưởng tượng đều không có, họ dành cho chúng tôi những lời chúc chân thành nhất: “Hy vọng hai con tương lai có thể hỗ trợ lẫn nhau, chăm lo thật tốt cho cuộc hôn nhân này và cuộc đời của chính mình.”

Sau khi kết hôn, tôi sống rất thoải mái. Bùi Luật thực sự rất giàu. Giàu đến mức nào? Công ty dưới tên anh có mặt khắp toàn cầu, đi lại bằng chuyên cơ riêng, ký một cái hợp đồng cũng vài trăm triệu. Gả cho anh là quyết định sáng suốt nhất tôi từng làm.

Anh không hiểu lãng mạn, cũng không hiểu tôi. Anh không viết thư tình cho tôi, không gọi điện lúc đêm muộn nói rằng nhớ tôi, ngay cả ngày lễ tình nhân cũng chỉ bảo trợ lý tặng hoa.

Anh là kiểu “ông chồng cán bộ già” điển hình: điềm tĩnh, tự luật, và tẻ nhạt. Có lẽ bao nhiêu sự rung động mãnh liệt anh đều đã dồn hết cho Giang Tư Trúc rồi. Ở bên anh, tôi cảm giác như mình cưới một cỗ máy in tiền.

“Chồng cậu lại không có nhà à? Có bao nhiêu tiền thì có ích gì chứ, ba bữa lại không về nhà một lần, cậu không thấy cô đơn sao?” Tô Dĩ Phương là bạn từ nhỏ của tôi, sau khi kết hôn ít tiếp xúc hơn. Vừa đến cô ta đã thấy không đáng thay tôi, nghĩ rằng chồng dành quá ít thời gian cho tôi.

Tôi chẳng hề để tâm, đưa cô ta lên chuyên cơ riêng. Sao mà cô đơn được?

Thế giới này rộng lớn như thế, tôi còn phải cảm ơn chồng mình đã liều mạng kiếm tiền thì tôi mới có cơ hội đi xem khắp nơi chứ. Khắp nơi trên thế giới, chỉ cần tôi muốn là có thể tận hưởng đãi ngộ cao cấp nhất. Cô đơn? Sao có thể?

4

Sắc mặt cô bạn thân không tốt lắm, cuối cùng chỉ lắc đầu: “Tôi vẫn thấy vợ chồng dù thế nào thì ở bên nhau mới là quan trọng nhất, dù có dầm mưa dãi nắng cũng thấy ngọt lòng.”

… Tôi không hiểu nổi, thậm chí thấy chấn động sâu sắc. Hóa ra vẫn còn người có suy nghĩ giống Giang Tư Trúc. Nhưng lòng tôi vẫn có chút chùng xuống, lẽ nào trong mắt họ tôi mới là kẻ dị biệt?

“Tôi thấy cậu thay đổi rồi, cậu không còn là Thẩm Thính Lan mà tôi biết hồi nhỏ nữa…” Cô ta bị tôi nhìn đến mức đỏ mặt tía tai, quăng lại một câu rồi hằm hằm bỏ đi.

🛒🎁 Mã Giảm Giá Độc QuyềnNhận voucher Shopee hôm nay trước khi hết hạn.Xem ngay →
← Đầu truyện