“Làm gì có chuyện đó.” Bà không thèm ngẩng đầu lên, “Nhà mình tuy không đại phú đại quý, nhưng chưa từng nợ ai một đồng.”
Chưa từng nợ một đồng.
Tờ giấy vay nợ 200 nghìn tệ vẫn đang nằm trong ngăn thứ ba tủ quần áo trên lầu.
Tôi mỉm cười.
“Vậy thì tốt rồi.”
Buổi chiều tôi ra ngoài.
Tôi bảo đi siêu thị mua đồ, nhưng thực chất là ghé qua ngân hàng.
Tôi chuyển 1,3 triệu trong tổng số 1,5 triệu sang một thẻ ngân hàng mới làm.
Thẻ này tôi không liên kết với bất kỳ số điện thoại nào.
Thẻ cũ chỉ giữ lại 200 nghìn tệ.
150 nghìn là “của hồi môn”.
50 nghìn là giới hạn cuối cùng của tôi.
Làm xong xuôi, tôi mới đi siêu thị mua rau quả, xách túi về nhà.
Mẹ chồng thấy trái cây thì tỏ vẻ vui hơn một chút.
“Niệm Niệm cũng biết vun vén đấy chứ.”
Tôi cười.
Biết vun vén.
Lại càng biết đề phòng người khác.
Chương 5
Ngày thứ mười sau khi cưới, Trần Hạo lần đầu tiên thực sự nổi giận với tôi.
Khởi nguồn từ một chuyện rất nhỏ.
Tôi đặt mua một chiếc váy trên mạng, giá 480 tệ.
Lúc shipper giao đến, anh ta vừa hay có ở nhà.
“Bao nhiêu tiền?”
“Hơn 400.”
Anh ta mở ra xem một cái rồi ném lại vào hộp.
“Sau này đừng có tiêu pha lung tung nữa.”
“Váy 400 tệ mà gọi là tiêu pha lung tung?”
“Em bây giờ không đi làm, tiêu là tiêu tiền của nhà này.”
“Tôi tiêu tiền của tôi.”
“Em lấy chồng về cái nhà này rồi, thì tiền của em cũng là tiền của nhà này!”
Câu này nghe quen thế.
Giống hệt lời mẹ chồng nói.
“Trần Hạo, anh mượn của Chu Phàm 200 nghìn tệ, thế đó là tiền của ai?”
Sắc mặt anh ta trắng bệch.
Đến hơi thở cũng đứt quãng một nhịp.
“Em lục lọi đồ của tôi?”
“Tôi không lục. Tờ giấy vay nợ tự rớt ra.”
Anh ta trừng mắt nhìn tôi vài giây.
“Tiền đó là để xoay vòng làm ăn, em không hiểu đâu.”
“Lãi 2 phân một tháng thì tôi dư sức hiểu.”
“Tô Niệm—”
“200 nghìn, một năm tiền lãi 48 nghìn. Lương anh 10 nghìn, tiền nhà 8 nghìn, tiền xe 3 nghìn rưỡi. Anh lấy cái gì ra mà trả?”
Anh ta gạt phăng cái ly trên bàn trà, nước đổ lênh láng.
“Chuyện của tôi không mướn em lo!”
“Vậy anh cũng bớt lo cho cái váy 480 tệ của tôi đi.”
Anh ta đứng phắt dậy.
Tôi cũng đứng lên.
Hai người đối mắt nhau giữa phòng khách.
Anh ta là người dời mắt đi trước.
“Được, em có bản lĩnh thì tự mà nuôi sống bản thân.”
Anh ta vớ lấy chìa khóa xe lao ra ngoài.
Tiếng động cơ rú lên, tiếp đó là tiếng lốp xe ma sát rít lên trên mặt đường.
Mẹ chồng từ trên lầu đi xuống.
“Sao lại cãi nhau nữa rồi?”
“Mẹ, Trần Hạo vay 200 nghìn tệ, mẹ có biết không?”
Lần này bà ta không chối.
“Đó là nó cần vốn làm ăn, đàn bà con gái như con không hiểu những thứ này đâu.”
“Làm ăn gì?”
“Con quản nhiều thế làm gì!” Bà ta cao giọng, “Gả vào nhà họ Trần thì phải có dáng vẻ của con dâu nhà họ Trần! Con tưởng cái 150 nghìn tệ của con là to tát lắm chắc? Nhìn con dâu nhà họ Lý hàng xóm kìa, mới cưới ngày thứ hai đã giao thẻ hồi môn cho mẹ chồng rồi!”
“Thế của hồi môn nhà người ta bao nhiêu?”
“300 nghìn!”
“Thế thì không giống nhau rồi.”
“Không giống chỗ nào?”
“Người ta cầm 300 nghìn mua quyền quản lý gia đình. Còn 150 nghìn của con thì đến cái tên trên sổ đỏ cũng chẳng có phần.”
Mẹ chồng cứng họng.
Tôi lên lầu, đóng sầm cửa lại.
Mở điện thoại xem phần quản lý cửa hàng boutique online.
Hôm nay có 12 đơn hàng, doanh thu 3.700 tệ.
Tôi lại mở ghi chú, thêm vài dòng:
Trần Hạo nợ 200 nghìn, lãi 2 phân/tháng, tổng nợ gia đình chưa rõ.
Mẹ chồng biết chuyện, cố tình che giấu.
Trần Dao từng nhắc đến “lỗ hổng”, thông tin đáng tin cậy.
Sau đó tôi nhắn tin cho Diệp Tri Thu.
“Thu Thu, giúp tớ điều tra một người. Chu Phàm, dân chuyên cho vay nặng lãi ở khu này.”
Diệp Tri Thu là bạn cùng phòng thời đại học của tôi, giờ đang làm cho một văn phòng luật.
Cô ấy rep rất nhanh.
“Mới cưới 10 ngày cậu đã bắt đầu đi điều tra người ta rồi?”
“Lo trước khỏi hoạ.”
“Gửi thông tin nhân thân cho tớ.”
Tôi gửi qua những thông tin nhớ được từ tờ giấy vay nợ.
Hai tiếng sau, Diệp Tri Thu nhắn lại.
“Tô Niệm, 200 nghìn của chồng cậu có lẽ không phải là khoản duy nhất đâu.”
“Ý cậu là sao?”
“Chu Phàm này có 4 hồ sơ kiện tụng ở tòa án địa phương. Đều là tranh chấp vay mượn dân sự.”
“Hắn là dân cho vay chuyên nghiệp?”
“Nói chính xác hơn là vay nặng lãi. Lãi 2 phân một tháng của chồng cậu đã là mức khách khí nhất rồi đấy. Mấy vụ kiện kia, người vay cuối cùng đều bị siết nợ gấp hai, ba lần tiền gốc.”
Tôi nắm chặt điện thoại, tựa lưng vào đầu giường.
Chiếc váy 480 tệ tôi không xứng đáng mua.
Nhưng món vay nặng lãi 200 nghìn tệ anh ta lén lút vay thì được.
Tôi mở danh bạ, tìm số điện thoại của bố.
Định gọi, rồi lại thôi.
Chưa đến bước đường cùng, không để ông phải bận tâm.
Tự tôi sẽ giải quyết.
Chương 6
Ngày thứ 15 sau khi cưới.
Trần Hạo liên tục ba ngày không ăn tối ở nhà.
Ngày nào cũng kêu tăng ca, tiếp khách, gặp đối tác.
Tối nào mẹ chồng cũng chừa phần cơm, lấy màng bọc thực phẩm bọc kín để trên bàn chờ anh ta.
Nhưng tôi để ý một chi tiết.
Lúc anh ta về, trên áo có mùi nước hoa.
Không phải loại tôi hay dùng.
Sáng ngày thứ 16, tôi phơi quần áo ngoài ban công.
Từ túi áo vest của anh ta rơi ra một tờ hóa đơn.
Tầng hai một khu trung tâm thương mại nọ, một tiệm bánh ngọt.
Tiêu dùng: 2 phần bánh ngọt, 2 ly nước.
Thời gian là 8 giờ tối hôm kia.
Hôm kia anh ta bảo tôi đi gặp khách hàng.
Hai bánh, hai nước, đi gặp khách làm sao lại ra tiệm bánh ngọt.
Tôi gấp gọn tờ hóa đơn, nhét vào ví của mình.
Buổi trưa, mẹ chồng đi đánh bài.
Chỉ còn mình tôi ở nhà.
Tôi ngồi ngoài phòng khách, mở máy tính, bắt đầu chăm chú dọn dẹp lại cửa hàng online của mình.