Mẫu thân bất chấp việc Trưởng công chúa đang ở đây, nắm lấy tóc Tạ Uyển Ngọc, vung tay tát thẳng hai bạt tai trời giáng xuống mặt ả.
“Ta chỉ có duy nhất một đứa con gái là nó! Ngươi dám hại nó như vậy!
Tuy ngươi do thiếp thất sinh ra, nhưng bao nhiêu năm nay, chi phí ăn mặc, mời thầy dạy dỗ, có thứ gì mà không nuôi dạy như đích nữ.
Để thuận tiện cho ngươi cập kê nói chuyện cưới hỏi, ta còn bàn với phụ thân ngươi là sẽ ghi danh ngươi dưới tên ta, để ngươi có được cái danh đích nữ, nghe cho êm tai.
Ngươi lại báo đáp ta như vậy sao?!”
Tạ Uyển Ngọc khóc không thành tiếng, trong miệng chỉ biết kêu gào thảm thiết:
“Không phải đâu! Không phải đâu!”
Lục Quân Nhiên hung hăng đẩy mạnh mẫu thân ta ra.
Ta vội vàng đỡ lấy thân hình lảo đảo của mẹ, Trưởng công chúa giận dữ quát mắng.
“Con đã biết bộ mặt thật của ả nữ nhân này rồi, lẽ nào con vẫn muốn cưới ả?!”
Lục Quân Nhiên kiên quyết đáp:
“Vâng, nhi thần yêu nàng ấy, mặc kệ nàng ấy là bộ dạng gì, dù những lời mẫu thân nói đều là sự thật, con cũng muốn cưới nàng.”
Hắn nhìn ta, ánh mắt vô thức xẹt qua một tia nóng bỏng rồi cứng đờ dời đi chỗ khác.
“Còn về Nhị tiểu thư họ Tạ, không thích chính là không thích, cô ta có tốt đến mấy! Xuất thân có cao đến mấy, con cũng không cần!”
**6**
Những lời của Lục Quân Nhiên nói ra rất khó nghe, giẫm đạp ta không đáng một xu.
Trưởng công chúa nhìn khuôn mặt trắng bệch và thân hình lảo đảo chực ngã của ta, giận dữ trừng mắt nhìn Lục Quân Nhiên:
“Con muốn cưới Tạ Uyển Ngọc, đó là nằm mơ! Một nữ nhân hành vi thâm độc thế này, đến làm thiếp cho Lục gia cũng là làm bẩn môn miết phủ Quốc công nhà ta!”
Bà đỡ lấy ta, trong mắt hiện lên sự áy náy và xót xa.
“Ngọc Hoa, con đừng nghe thằng con ta ăn nói hàm hồ, con là một cô nương cực kỳ tốt, ta rất thích con. Con đừng buồn, cho dù là phủ Quốc công chúng ta vô phúc, con không làm được con dâu ta, thì con cũng có thể làm con gái nuôi của ta.”
A? Vinh hoa phú quý, con trai thần đồng, sắp bay màu thật rồi sao?
“Ta nhất định sẽ làm mối cho con một mối nhân duyên tốt, cháu trai ta là Thái tử điện hạ đến nay vẫn chưa thành hôn—”
“Mẫu thân!” Lục Quân Nhiên vội vàng cắt ngang, “Người điên rồi sao?! Cô ta sao xứng làm Thái tử phi!”
Trưởng công chúa dùng ánh mắt bề trên bễ nghễ nhìn hắn.
“Ta nói nó xứng, nó chính là xứng. Thật nực cười, nếu con đã muốn cái ả hồ ly tinh bên cạnh con kia, thì Ngọc Hoa gả cho ai con xen vào làm gì? Ta thấy, người điên là con mới đúng.”
Lục Quân Nhiên đỏ bừng mặt, cứng họng không nói được lời nào.
Còn mắt ta thì sáng bừng lên.
Ban nãy Trưởng công chúa nói ta buồn, thì đúng là ta có buồn một chút xíu.
Bởi vì ta chợt nhận ra Lục Quân Nhiên cũng đã trọng sinh rồi.
Cuộc sống tươi đẹp giống y như kiếp trước mà ta muốn, e là không thành nữa.
Aiz, thật sự là tiếc nuối mà.
Đứa con trai thần đồng của ta, không biết kiếp này có còn duyên phận để gặp lại hay không.
Ta vẫn muốn tiếp tục được hưởng sái hào quang của thằng bé, mẹ quý nhờ con, mong con hóa rồng mà.
Nhưng mà!
Làm Thái tử phi cũng ngon lắm nha!
Ta không kén chọn đâu, haha.
Ta chìm đắm trong viễn cảnh về một tương lai thậm chí còn huy hoàng hơn, không tự chủ được mà bật cười thành tiếng.
Hề hề.
Sắc mặt Lục Quân Nhiên lập tức đen như đít nồi, tức quá hóa rồ lớn tiếng sỉ nhục ta:
“Cô cười cái gì mà cười! Trời đất ơi, cô lại còn dám nằm mơ làm Thái tử phi nữa cơ đấy! Tạ Ngọc Hoa, cái đồ nữ nhân lẳng lơ này! Cô lên cân không nổi ba lạng, cũng dám ăn gan hùm mật gấu mà mơ tưởng hão huyền à!”
Ta chẳng thèm cãi lại, vì tự khắc sẽ có người xử hắn.
Trưởng công chúa tát cho hắn một bạt tai, rồi mắng mỏ một trận tơi bời.
Sau đó sai thị vệ áp giải cái tên đang thẹn quá hóa giận này cùng với đống sính lễ cầu thân của hắn chuẩn bị rời đi.
Lục Quân Nhiên không chịu đi, trưởng tỷ thì quỳ khóc nức nở thê thảm bên cạnh.
Đúng lúc đó, quản gia từ bên ngoài hớt hải chạy vào, mặt cắt không còn giọt máu quỳ phịch xuống:
“Bên ngoài! Bên ngoài đang đồn rầm lên là Nhị tiểu thư nhà ta rơi xuống sông, được một tên thường dân cứu! Bây giờ tên thường dân đó đến cửa cầu thân, nhà ta ỷ thế làm quan, không chịu hạ giá đích nữ, định lật lọng quỵt nợ…”
Trưởng tỷ nghe xong, hai mắt lật ngược, ngất xỉu ngay tại chỗ.
Cha mẹ ta cũng mềm nhũn ngã phịch xuống ghế thái sư, hồn phách lên mây.
Chỉ có ta và Lục Quân Nhiên, ánh mắt hoang mang chạm vào nhau, đều nhìn thấy sự kinh ngạc trong mắt đối phương.
Hướng đi này hoàn toàn khác xa với kiếp trước!
Kiếp trước người bị đồn đại là trưởng tỷ và Trạng nguyên lang Hạ Chiêu.
Đâu phải là ta với tên thường dân nào!
**7**
Kiếp trước, người cứu trưởng tỷ không phải là Lục Quân Nhiên.
Mà là Trạng nguyên lang Hạ Chiêu.
Hạ Chiêu tài học xuất chúng, tướng mạo tuấn tú.
Từng có họa sư vẽ tranh chân dung của hắn đem bán.
Các tiểu thư khuê các toàn lén lút mua về xem.
Trưởng tỷ cũng từng mua, tất nhiên, ái mỹ chi tâm nhân giai hữu chi – ai chẳng yêu cái đẹp, ta cũng mua.