Nuôi Tôi Mười Một Năm, Tôi Trả Lại Cả Đời

Chương 5

Trưa hôm đó. Chú Phó từ ao cá về, cô Mẫn Hoa kéo chú sang một bên nói vài câu.

Chú Phó nhìn tôi. Ánh mắt đó rất phức tạp. Có áy náy, có xót xa, và cả một thứ tình cảm không nói nên lời.

“Chi Chi.”

“Dạ chú Phó.”

“Công việc ở ao cá chú có thể làm nhiều hơn một chút, ông Lý bảo có thể tăng lên một trăm hai mươi tệ một ngày. Cháu đừng cố sức quá.”

“Cháu không cố sức gì đâu, chỉ làm chút việc vặt thôi.”

“Tháng Chín cháu còn phải lên Thanh Hoa nhập học nữa. Đến lúc đó…”

“Đến lúc đó tính sau đi chú.”

Chú há miệng định nói gì đó, nhưng lại thôi.

Một tháng trôi qua.

Phó Thời Niên đã ôn xong chương trình Toán cấp hai của ba năm, bắt đầu chuyển sang làm đề Toán lớp mười. Tỷ lệ đúng 50%.

Tiến bộ rất lớn, nhưng vẫn chưa đủ.

Kỳ thi đại học năm sau chỉ còn đúng mười một tháng. Từ 150 điểm vọt lên 700 điểm, cái cần không phải là tiến bộ, mà là kỳ tích.

Nhưng tôi không tin vào kỳ tích. Tôi chỉ tin vào phương pháp.

Đêm hôm đó, tôi lập một bản kế hoạch học tập cực kỳ chi tiết. Chia nhỏ theo môn học, theo chương, theo tuần. Mỗi ngày làm bài tập gì, xem điểm kiến thức nào, ôn lại nội dung gì. Chính xác đến từng giờ.

In ra thành ba bản. Một bản đưa cho Phó Thời Niên, một bản dán lên tường, một bản tôi giữ.

Phó Thời Niên liếc nhìn bản kế hoạch.

“Cô coi tôi là cái máy à? Mỗi ngày mười bốn tiếng?”

“Mười bảy năm thời gian lãng phí của cậu, phải bù lại trong mười một tháng. Mười bốn tiếng còn ít đấy, tôi hận không thể sắp xếp cho cậu hai mươi tiếng.”

“Tôi sẽ đột tử mất.”

“Trước khi chết thì làm xong bộ đề này đã.”

“…Cô đúng là không có tính người.”

“Không có. Làm bài đi.”

Cậu ta vừa lầm bầm chửi thề vừa cắm cúi làm.

Tháng thứ hai. Phó Thời Niên bắt đầu có sự thay đổi.

Không phải là thay đổi về điểm số – thành tích vẫn đang tăng đều đều. Mà là thay đổi về con người.

Cậu ta không còn ngủ nướng vào buổi sáng nữa. Có những hôm tôi năm rưỡi qua gọi, cậu ta đã ngồi sẵn vào bàn rồi.

Cậu ta không còn phàn nàn chê bai thức ăn dở tệ. Có hôm cô Mẫn Hoa làm một bát mì suông, cậu ta ăn liền hai bát.

Giày thể thao bị bẩn, cậu ta không đòi mua giày mới.

Cậu ta thậm chí còn bắt đầu phụ giúp chẻ củi. Dù nhát bổ xéo xẹo, suýt nữa chặt trúng chân. Nhưng cậu ta vẫn đang chẻ.

Có một buổi tối tôi sang thu đề kiểm tra. Cậu ta ngồi trước bàn, nhìn chằm chằm vào một bài toán.

“Không biết làm à?”

“Không phải.”

Cậu ta khựng lại.

“Tôi đang nghĩ, trước đây tôi có nhiều thời gian như thế, tại sao chưa bao giờ tôi nghiêm túc giải một bài toán nào.”

Tôi không nói gì.

“Thẩm Chi.”

“Hửm.”

“Hồi bé, cô cũng học giống như thế này à?”

“Tôi khổ hơn cậu nhiều. Tôi không có ai dạy cả, tự mày mò gặm nhấm sách giáo khoa. Mùa đông tay nứt nẻ, cầm bút cũng đau điếng, nhưng vẫn phải viết.”

Cậu ta cúi đầu.

“Xin lỗi cô.”

“Nói cái gì thế?”

“Tôi nói cô là con nhóc xó núi. Câu đó.”

“Ồ.”

“Đáng lẽ tôi không nên nói vậy.”

“Cậu không nói thì tôi vẫn là người từ xó núi chui ra mà. Có gì đâu mà xin lỗi.”

“Nhưng cô từ xó núi đó thi đỗ Thanh Hoa.”

“Nên cậu cũng có thể từ xó núi này đỗ vào một trường đại học tốt. Không nhất thiết phải là Thanh Hoa, nhưng ít ra cũng phải xứng đáng với số tiền bố cậu đã bỏ ra.”

Cậu ta im lặng một lát.

“Thẩm Chi.”

“Hửm.”

“Cảm ơn cô.”

“Đừng có cảm ơn tôi, làm xong đề ngày mai rồi hãy nói.”

Cậu ta bật cười. Lần đầu tiên, cậu ta cười trước mặt tôi.

Nhưng những ngày tháng yên bình chẳng kéo dài được bao lâu.

Cuối tháng thứ hai. Có một vị khách không mời mà tới.

Một chiếc xe thương gia Mercedes màu đen đỗ ở đầu làng. Hai người đàn ông mặc vest bước xuống.

Một người đàn ông trung niên, bụng phệ, đeo đồng hồ vàng. Tiền Chí Quốc. Đồng sáng lập cũ của công nghệ Minh Viễn. Cũng chính là kẻ đã đẩy chú Phó đến bước đường phá sản.

Người còn lại là luật sư, trên tay cầm một xấp tài liệu.

“Phó Minh Viễn có nhà không?”

Tôi đứng ở cổng sân.

“Ông là ai?”

Tiền Chí Quốc nhìn tôi từ đầu đến chân.

“Cháu là con bé được tài trợ đó hả?”

“Tôi hỏi ông là ai.”

“Chú là đối tác cũ của Phó Minh Viễn. Có vài việc cần nói chuyện với ông ấy.”

Chú Phó từ trong nhà bước ra.

Giây phút nhìn thấy Tiền Chí Quốc, bàn tay chú nắm chặt thành nắm đấm.

“Ông đến đây làm gì?”

“Lão Phó à, đừng nóng nảy thế.” Tiền Chí Quốc cười khẩy, “Tôi đến là có ý tốt.”

“Ông khiến công ty của tôi sụp đổ, mà ông bảo là ý tốt?”

“Công ty là chuyện của thị trường, cá lớn nuốt cá bé thôi mà. Hôm nay tôi đến đây, là muốn bàn về khoản nợ tám triệu tệ của ông.”

Sắc mặt chú Phó trắng bệch.

Gã luật sư của Tiền Chí Quốc đưa xấp tài liệu ra.

“Ông Phó, đây là thỏa thuận bảo lãnh mà ông đã ký. Theo thỏa thuận, nếu trong vòng sáu tháng ông không thể trả khoản nợ tám triệu tệ, toàn bộ tài sản đứng tên ông – bao gồm cả quyền sử dụng mảnh đất thổ cư này – đều sẽ bị chuyển nhượng.”

“Đây là nhà của tôi!”

“Đây không phải là nhà của chú.” Tôi lên tiếng.

Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía tôi.

“Đây là nhà của tôi. Người đứng tên quyền sử dụng đất là bà nội tôi, Thẩm Tú Lan, tôi là người thừa kế duy nhất. Không có bất kỳ mối quan hệ nào với khoản nợ của Phó Minh Viễn.”

Nụ cười trên mặt Tiền Chí Quốc cứng lại.

Gã luật sư lật lật xấp tài liệu.

“Chuyện này… cần phải xác minh lại.”

“Không cần xác minh. Sổ đỏ đang ở trong tay tôi, ông muốn xem lúc nào cũng được.”

Tôi bước vào nhà, lấy ra một chiếc túi nilon, lôi từ trong đó ra một cuốn sổ đỏ đã ố vàng.

“Người có quyền sử dụng đất: Thẩm Tú Lan. Người thừa kế: Thẩm Chi. Ngày đăng ký: Tháng 3 năm 1998.”

Gã luật sư nhìn thoáng qua, sắc mặt lập tức thay đổi.

Nụ cười của Tiền Chí Quốc biến mất hoàn toàn.

Chương 6- ấn để đọc tiếp :

https://chillmoingay.com/nuoi-toi-muoi-mot-nam-toi-tra-lai-ca-doi/chuong-6

🛒🚚 Freeship + Giảm GiáMiễn phí vận chuyển toàn quốc hôm nay.Xem ngay →