—
Hoa xuân bên sông vừa nở, nước biếc như ngọc.
Tống Hồng Ngọc đi tới bên cạnh ta, thấp giọng nói:
“Lâm Vân Sương, trốn lâu như vậy, cuối cùng ngươi cũng chịu xuất hiện!”
Giọng nàng ta nhẹ nhàng nhưng mang theo vài phần cảnh cáo:
“Ta mặc kệ ngươi dùng cách gì, nhưng ngươi phải nhanh ch.óng giải quyết mấy lời đồn về ta! Nếu không…”
Ta thản nhiên nhìn nàng ta:
“Nếu không thì sao?”
Chương 3
Tống Hồng Ngọc nghiến răng:
“Người ở lại hôm đó là ai, chắc ngươi không muốn bị người khác biết đâu nhỉ? Trong căn phòng kia ngươi đã làm chuyện gì, còn cần ta nói sao? Ngươi cho rằng Trí Viễn ca ca sẽ không nghi ngờ ngươi làm thế nào để bước ra khỏi căn phòng đó được à?”
“Một nữ nhân đã thất trinh như ngươi mà còn dám giả vờ thanh cao trước mặt ta?”
Ta khẽ cười, giơ tay tát nàng ta một cái:
“Tống Hồng Ngọc, ngươi nghĩ người khác sẽ tin ngươi hay tin ta?”
Tống Hồng Ngọc tức giận giơ tay muốn đ.á.n.h ta.
Ta lập tức lùi lại mấy bước, che mặt, nước mắt lấp lánh nơi khóe mắt.
Đúng lúc ấy, Trương Trí Viễn đi tới:
“Hồng Ngọc, dừng tay!”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn.
Hắn đau lòng nhìn ta:
“Vân Sương, nàng có đau không?”
“Hồng Ngọc tính tình nóng nảy, nàng đừng trách nàng ấy. Nhưng có phải nàng đã nói gì khiến nàng ấy tức giận không? Bình thường nàng ấy sẽ không tùy tiện đ.á.n.h người đâu!”
Một vị khuê mật nhìn thấy cảnh này liền nổi giận:
“Trương Trí Viễn, ngươi là vị hôn phu của Vân Sương đấy! Tháng sau các ngươi đã thành thân rồi, vậy mà ngươi lại vì một nữ nhân không biết từ đâu chui ra mà chất vấn Vân Sương?”
Trương Trí Viễn lúng túng muốn giải thích.
Ta che mặt chạy đi.
Đúng lúc ấy, đầu thuyền đột nhiên vang lên tiếng kêu của người chèo thuyền:
“Không xong rồi! Thuyền bị thủng! Sắp chìm rồi!”
Mọi người lập tức hoảng loạn.
May mà ta đã chuẩn bị sẵn hai chiếc thuyền nhỏ ứng cứu.
Các công t.ử tiểu thư tuy vẫn còn kinh hồn bạt phách nhưng cuối cùng cũng lần lượt lên thuyền.
Đáng tiếc thuyền quá nhỏ.
Cho dù chen chúc thế nào vẫn thiếu mất hai chỗ.
Ngoài người chèo thuyền ra, thì vẫn phải có một người ở lại.
Trương Trí Viễn chủ động ở lại chờ chiếc thuyền tiếp theo tới cứu.
Nhưng Tống Hồng Ngọc lại kéo tay hắn muốn cùng rời đi.
“Trí Viễn ca ca, huynh đi với ta đi… Ta từ phương bắc tới, ta không biết bơi!”
Ánh mắt Trương Trí Viễn đảo qua giữa ta và Tống Hồng Ngọc.
Một lúc lâu sau hắn mới nói:
“Vân Sương, nàng là chủ nhân buổi du hồ này. Xảy ra chuyện thế này, nàng phải ở lại chịu trách nhiệm. Nàng ở đây chờ đi, ta sẽ tìm người tới cứu nàng! Ta sẽ không để nàng gặp chuyện đâu!”
Ta khẽ nói:
“Trương Trí Viễn, đây là lần thứ ba ngươi bỏ rơi ta rồi.”
Trương Trí Viễn có chút kinh ngạc:
“Vân Sương, nàng phải tin ta! Lần này ta nhất định sẽ không để nàng xảy ra chuyện. Có người chèo thuyền ở đây, chiếc thuyền này chưa chìm nhanh vậy đâu!”
Hắn bỏ lại ta, che chở Tống Hồng Ngọc lên thuyền nhỏ.
Còn ta thì ở lại trên con thuyền đang chậm rãi chìm xuống.
Ta nghe thấy có người trên thuyền mắng hắn vô tình vô nghĩa.