Hàng mi run rẩy, ánh mắt mất khống chế.
“Đến lúc đó… dù là hắn… một kẻ đã chết thì làm được gì?”
Ta nhìn hắn.
Chậm rãi lắc đầu.
Bình luận ảo đã nói cho ta biết từ lâu.
Theo kết cục vốn định của hắn, hắn không thể lên ngôi.
Theo cốt truyện.
Hắn vì mỹ nhân mà bỏ giang sơn, cùng nữ chính ẩn cư nơi núi rừng.
Mà lý do buộc phải như vậy.
Là vì thân phận nữ chính sẽ bị lật tẩy.
Bình luận lúc này dồn dập hiện ra:
【Biết chưa? Nữ chính thanh thuần mà các ngươi yêu thích từng có một đêm xuân với lão hoàng đế vì tiền đồ】
【A a!】
【Vốn định chờ hoàng đế say rượu rồi bay lên cành cao, kết quả Thái tử lại đến hành cung】
【Hoàng đế nhiều bệnh, Thái tử trẻ khỏe, theo Thái tử còn không sợ bị chôn theo, nữ chính đương nhiên chọn tiểu sói con】
【Thảo nào nàng ta luôn tìm cách xử lý những người quen cũ từ lúc nghèo khó】
【Đại nữ chủ quyết đoán cái gì… đây là ác nữ chính thì đúng hơn】
Lúc này.
Bình luận hoàn toàn đảo chiều.
18
Nhờ sự giúp đỡ của bình luận, gom đủ danh sách dược liệu.
Cuối cùng ta cũng luyện thành thuốc hoàn.
Ngày cưới sắp đến.
Tiêu Nại lại trở nên có chút trầm mặc.
Ngày trước hôn lễ.
Ngài đưa cho ta một tờ hòa ly thư.
“Có tờ này… sau này nếu ngươi muốn tái giá, cũng có thể.”
“Nhưng....”
Ta trợn mắt nhìn ngài.
Ngài cúi đầu.
Vừa cười vừa hôn lên môi ta.
“Không được quên ta.”
Ta đưa tay đè môi ngài lại, đưa viên thuốc cho ngài xem.
“Cái này tặng ngài.”
“Bên trong có ba mươi bốn loại thảo, hai mươi vị thuốc.”
“Gom đủ… không dễ đâu.”
“Thử xem.”
Ngài nghiêng đầu nhìn.
“Vậy là… tất cả vàng bạc châu báu mẫu phi và ta đưa cho ngươi… đều biến thành cái này sao?”
Ánh mắt ngài trầm xuống.
“Ngốc thật.”
Ta bật cười.
“Làm sao ngốc bằng ngài.”
“Bị Hoàng thượng trách phạt, nhưng vì đã hứa với ta, lại không muốn liên lụy hạ nhân, nên tự mình mang thuốc và đồ ăn đến.”
“Mỗi lần trở về đều bệnh một trận.”
“Bệnh mới khiến người ta đau lòng.”
Ngài mặt dày nói.
“Cho nên phụ hoàng mới cái gì cũng chịu đáp ứng ta.”
Tai ngài hơi đỏ lên.
Ngài cúi đầu hôn nhẹ lên môi ta.
Muốn ngẩng lên.
Nhưng ta vòng tay ôm cổ ngài.
Nụ hôn dần sâu hơn.
Hơi thở của ngài mang theo mùi hoa nhàn nhạt.
Bàn tay cũng mang theo hơi ấm xa lạ.
Bình luận ảo lập tức bùng nổ.
Ta lần đầu tiên đưa tay ra, nắm lấy khung bình luận, kéo mạnh xuống.
Khung màn hình nghiêng lệch.
【A a a hệ thống lỗi rồi, sao lại che!】
【Cảnh gì mà VIP như ta cũng không được xem】
【Bây giờ hôn xuống dưới cổ cũng phải tắt đèn à?】
【Khiếu nại! Ta muốn xem cảnh kết toán!】
19
Sau khi thân thể Tiêu Nại dần khỏe lại.
Ta làm thêm vài viên thuốc.
Lần này.
Ngay cả Hoàng đế cũng thử một viên.
Vốn thân thể yếu.
Sau khi uống.
Ngay cả thị lực cũng tốt hơn nhiều.
Trong bữa tiệc gia đình.
Ông bỗng nhận ra Bạch Phượng Ninh — người từng đi theo Thái tử.
Hoàng đế lúc ấy không nói gì.
Nhưng lại cảm thấy Tiêu Sách tâm cơ quá sâu, cho rằng hắn cố ý cài người bên cạnh mình.
Lại thêm lúc này Tiêu Sách ngày ngày say rượu trong cung.
Bị đàn hặc quản lý Đông cung không nghiêm.
Còn có chuyện chặn cống phẩm.
Xa hoa phóng túng.
Trong Đông cung còn đào ra không ít hài cốt.
Có vài cái thậm chí còn chưa hóa xương.
Đều là cung nữ thái giám từng đắc tội Bạch Phượng Ninh.
Hoàng đế nổi giận lôi đình.
Lần nữa phế bỏ ngôi Thái tử của Tiêu Sách.
Lần này.
Khi bị đưa vào lãnh cung.
Hắn nhìn sang bên cạnh.
Không có ai cả.
Bạch Phượng Ninh đang mang thai, cúi đầu thật thấp.
Nhưng Tiêu Sách vẫn gọi tên nàng.
“Ngươi không phải nói… ngươi yêu ta rất nhiều, nguyện sống chết cùng ta sao?”
“Ngươi không phải nói Tang Ngu chỉ vì vinh hoa phú quý, chỉ là bổn phận nô tì?”
“Nàng ta làm được… ngươi cũng làm được sao?”
Bạch Phượng Ninh hét lên:
“Ta đang mang thai, ngươi làm người một chút được không?!”
Trong lúc họ cãi nhau.
Bạch Phượng Ninh đột nhiên kêu lên:
“Ta không thể vào lãnh cung! Ta mang long thai!”
“Ta từng là thông phòng của thiên tử!”
Lúc này.
Nàng muốn vinh hoa, muốn bình an.
Dù sau khi chết phải chôn theo, cũng muốn khi sống phú quý hiển hách.
Nhưng nàng còn chưa kịp nói hết.
Đã bị người của Hoàng đế đến bịt miệng.
Nàng giãy giụa.
Vặn vẹo.
Cuối cùng dần tắt thở.
Khoảnh khắc cuối cùng.
Nàng vẫn ú ớ kêu:
“Ta là nữ chính… ta là nữ chính mà!”
Bình luận lúc này tràn ngập.
【Một ván bài đẹp mà đánh nát bét】
【Ngay từ đầu không chịu vào lãnh cung, ra ngoài lại giẫm đạp công lao người khác】
【Bây giờ mới biết mình là nữ chính à】
【Không làm chuyện của nữ chính thì làm gì có mệnh nữ chính】
【Theo kết quả bình chọn sau cảnh tắt đèn lần trước — đổi nữ chính rồi】
20
Cuối cùng.
Tiêu Sách một mình vào lãnh cung.
Lần này.
Không còn ai giặt y phục cho hắn.
Không ai lo lót thị vệ.
Không ai xin thức ăn.
Cũng không còn ai thức trắng đêm, chỉ để giữ một đốm lửa yếu ớt.
Những phong ba mà trước kia ta từng che chắn cho hắn.
Cuối cùng.
Tất cả đều đổ lên người hắn.
Những chuyện hắn từng nghe Bạch Phượng Ninh thì thầm bên gối.
Những thứ đơn giản như mấy cái bánh.
Những chuyện nhỏ bé đó.
Đều biến thành vực sâu không thể vượt qua.
Ngày đêm dày vò.
Tiêu Sách vẫn bị đưa vào chính lãnh cung năm xưa.
Điều duy nhất khác.
Là cây ngô đồng ta từng trồng đã lớn lên.
Nếu ngày đó hắn nghe lời ta.
Trồng cây ăn quả.
Bây giờ có lẽ còn được vài trái.
Nghe nói.
Tiêu Sách ngày ngày đứng ngẩn người trong rừng cây.
Có lẽ.
Đây cũng coi như một kiểu ẩn cư sơn lâm.
Mùa đông năm sau.
Ta bế đứa con một tuổi, đi qua hành lang dài trong cung.
Đến gặp Tiêu Nại, lúc này đang giúp thiên tử xử lý triều chính.
Đứa trẻ tròn trịa chạy xuống đất.
“Mẫu phi, có người đập cửa, rất to. Nhưng không ai để ý.”
“Có phải đập đến khi lòng bàn tay chảy m//áu, mới có người mở cửa không?”
Nỗi tuyệt vọng năm xưa chợt dâng lên trong lòng ta.
Ta im lặng một lúc.
Rồi bước tới.
Tiếng đập cửa vẫn vang lên.
Khi ta đưa một chiếc bánh qua khe cửa.
Người bên trong bỗng đứng sững lại.
Ta nhìn thấy đôi mắt đỏ ngầu đầy nước mắt.
Sau đó.
Tiêu Sách như phát điên chạy mất.
Từ đó.
Không bao giờ xuất hiện nữa.
Tuyết lớn rơi xuống từng mảng.
Đó là trận tuyết cuối cùng của mùa đông năm ấy.
[ Hoàn ]