Anh ta lảng tránh ánh mắt tôi: “Kiến Thanh, anh không muốn báo cảnh sát.”
“Nhưng anh sẵn sàng để họ nói em bạo hành gia đình.”
Anh ta rơi nước mắt: “Anh chỉ sợ em mất kiểm soát thôi.”
Bạch Nhã Lan chắn trước mặt anh ta: “Đủ rồi. Kiến Thanh, tôi có thể chịu ấm ức, nhưng cô không được làm tổn thương Minh Viễn.”
“Tôi làm tổn thương anh ta chỗ nào?”
“Cô bắt anh ấy phải ôm khư khư một cái vỏ bọc không có tình yêu. Cô cho anh ấy tiền, cho anh ấy nhà, nhưng không cho anh ấy trái tim.”
Tôi hỏi: “Thế cô cho anh ta trái tim à?”
Bạch Nhã Lan nhìn thẳng tôi: “Phải.”
Tần Minh Viễn đột ngột ngẩng đầu: “Nhã Lan.”
Bạch Nhã Lan đỏ hoe mắt: “Em không muốn giấu nữa. Minh Viễn, em đã chờ anh ba mươi năm rồi.”
Tần Niệm bám chặt tay Bạch Trạch: “Ba, sao ba còn phải sợ mẹ? Ba và Mẹ Bạch mới là chân ái.”
Tôi nhìn đứa con gái của mình: “Con muốn ba và mẹ ly hôn sao?”
Nó cắn răng: “Nếu mẹ còn tiếp tục hành hạ ba, thì con mong là vậy.”
“Thế tiền đám cưới thì sao?”
Ánh mắt nó chớp chớp: “Mẹ là mẹ con, không thể vì ly hôn mà bỏ mặc con được.”
Tôi gật đầu: “Hiểu rồi.”
Bạch Trạch lên tiếng: “Niệm Niệm là người vô tội, cô ấy không nên phải trả giá cho chuyện của người lớn.”
“Vậy ai trả giá?”
Cậu ta nhìn tôi, lý lẽ hùng hồn: “Là cô.”
Tôi suýt nữa thì cười thành tiếng. Da mặt của thằng ranh này, giống hệt Bạch Nhã Lan.
Tần Minh Viễn bỗng bước đến trước mặt tôi: “Kiến Thanh, Nhã Lan năm xưa vì em mà hủy hoại cả đời. Anh chăm sóc cô ấy, trò chuyện cùng cô ấy, là do anh nợ cô ấy.”
“Anh nợ cô ta?”
“Cũng là em nợ cô ấy.”
“Cho nên anh dùng thân phận người chồng của tôi để trả nợ thay tôi sao?”
Nước mắt anh ta tuôn rơi: “Anh không hề phản bội em.”
Tôi nhìn anh ta: “Hai người đã ngủ với nhau chưa?”
Cả phòng chìm trong tĩnh lặng chết chóc.
Tần Niệm hét lên: “Mẹ, mẹ có tởm lợm không vậy!”
Bạch Trạch huých mạnh vào vai tôi: “Ăn nói cho sạch sẽ vào.”
Tôi lùi lại nửa bước. Sắc mặt Tần Minh Viễn trắng bệch như tờ giấy.
Bạch Nhã Lan tức giận quát: “Kiến Thanh, cô sỉ nhục anh ấy, cũng là đang sỉ nhục tôi.”
Tôi nhìn Tần Minh Viễn: “Trả lời đi.”
Anh ta nhắm mắt lại: “Không có.”
Bạch Nhã Lan nối lời ngay lập tức: “Chúng tôi là bạn tâm giao, không bẩn thỉu như cô nghĩ đâu.”
Tôi gật đầu: “Bạn tâm giao cũng sinh được con à?”
Tần Minh Viễn đột ngột mở trừng mắt. Gậy của Bạch Nhã Lan trượt một nhịp trên mặt sàn.
Bạch Trạch cau mày: “Cô có ý gì?”
Tần Niệm cũng sững người: “Mẹ?”
Tôi lấy bản sao giấy chứng sinh bị xé rách ra. Lúc hỗn loạn vừa nãy, bà cụ đã nhét nửa còn lại vào lòng bàn tay tôi.
Tần Minh Viễn nhìn thấy nửa tờ giấy đó, cả người lảo đảo: “Mẹ đưa cho em à?”
Tôi không trả lời. Trên giấy chỉ còn một nửa thông tin.
Tên đứa trẻ: Bạch Trạch.
Cột tên người mẹ… đã bị xé đi quá nửa. Nhưng ở cột tên người cha vẫn còn sót lại một chữ “Tần”.
Tôi nhìn Bạch Nhã Lan: “Các người bắt tôi xin lỗi, bắt tôi thành toàn, bắt tôi tiếp tục xì tiền cho chúng kết hôn.”
Huyết sắc trên mặt Bạch Nhã Lan từng chút một rút cạn.
Tôi giơ tờ giấy lên trước mặt cô ta: “Vậy cô hãy nói cho tôi biết trước đi, tại sao trong giấy chứng sinh của Bạch Trạch, ở cột tên cha lại mang họ Tần của chồng tôi?”
Chương 5
“Là đồ giả.”
Bạch Nhã Lan lên tiếng đầu tiên. Cô ta nói quá nhanh, giống như đã chuẩn bị sẵn từ lâu.
Bạch Trạch nhìn chằm chằm vào nửa tờ giấy đó, sắc mặt tái xanh: “Giấy chứng sinh gì cơ? Sao cháu không biết?”
Tần Niệm túm lấy tay áo cậu ta: “A Trạch, anh đừng nghe mẹ em nói bậy.”
Tôi nhìn sang Tần Minh Viễn: “Anh nói đi.”
Môi anh ta mấp máy: “Kiến Thanh, không phải như em nghĩ đâu.”
“Thế là như thế nào?”
Bạch Nhã Lan cướp lời: “Năm xưa tôi giúp một người đàn ông họ Tần làm thủ tục, tờ giấy đó có thể là của người khác, Minh Viễn chỉ giữ hộ thôi.”
Tôi cười: “Họ Tần, lại còn trùng tên Tần Minh Viễn?”
Mặt cô ta sa sầm: “Cô đừng có chơi chữ.”
Bạch Trạch lạnh giọng: “Cô Lâm, hôm nay cô bắt buộc phải xin lỗi.”
“Xin lỗi vì tôi không nên phát hiện ra à?”
Tần Niệm khóc lóc gào lên: “Mẹ, tại sao mẹ cứ nhất quyết phải phá nát hạnh phúc của con?”
Tôi hỏi nó: “Nếu cậu ta thực sự là con ruột của ba con thì sao?”
Sắc mặt Tần Niệm trắng bệch: “Không thể nào.”
“Tại sao?”
“Bởi vì ba sẽ không lừa dối con.”
Tôi nhìn nó, chợt không biết có nên cười hay không. Nó có thể chấp nhận việc Tần Minh Viễn lừa dối tôi ba mươi năm, nhưng lại không chấp nhận việc anh ta lừa dối nó một ngày.
Tần Minh Viễn nắm lấy tay Tần Niệm: “Niệm Niệm, con phải tin ba.”
Tần Niệm run rẩy hỏi: “Ba, A Trạch không phải là con ruột của ba, đúng không?”
Tần Minh Viễn khóc lóc gật đầu: “Không phải.”
Tôi nhìn anh ta: “Anh dám thề không?”
Anh ta cứng họng.
Bạch Nhã Lan nghiêm giọng: “Lâm Kiến Thanh, đủ rồi đấy.”
Tôi rút điện thoại ra: “Vậy thì báo cảnh sát đi. Làm giả giấy tờ y tế, lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Cảnh sát sẽ biết cách tra hỏi hơn tôi.”
Bạch Trạch túm chặt lấy cổ tay tôi: “Đừng có làm lớn chuyện.”
Tôi nhìn tay cậu ta: “Vừa nãy thì đẩy tôi, bây giờ lại muốn khống chế tôi à?”
Cậu ta như bị bỏng, lập tức buông tay.
Bạch Nhã Lan cau mày: “Từ khi nào cô trở nên tính toán chi li như vậy?”
“Từ lúc tôi nhận ra các người đều coi tôi là con ngốc.”
Tần Minh Viễn nhào tới: “Kiến Thanh, chúng ta bàn chuyện ly hôn.”
Tần Niệm sững sờ: “Ba?”
Chương 5- ấn để xem tiếp :
https://chillmoingay.com/ngay-toi-trung-so-chong-va-con-gai-muon-duoi-toi-ra-khoi-nha/chuong-5