Ngày Thứ Tư, Hắn Rạch Nhầm Rolls-Royce

Chương 2

Trên cửa dán một tờ giấy A4 in dòng chữ: “Con phò trà xanh cút khỏi khu chung cư”, bên cạnh còn bị ai đó dùng bút đỏ vẽ những hình thù tục tĩu. Tôi xé tờ giấy, quay người đi xuống sảnh ban quản lý.

“Tôi muốn trích xuất camera hành lang, xem ai đã dán giấy lên cửa nhà tôi.”

Cô lễ tân trợn trắng mắt.

“Camera hành lang không thuộc quản lý của chúng tôi, hỏng hai tháng nay rồi, không có tiền sửa.”

“Tự mình làm chuyện mờ ám, còn sợ người ta dán giấy à?”

“Đây là thái độ phục vụ của ban quản lý các cô sao?”

“Thái độ phục vụ là dành cho cư dân bình thường.”

“Đối với cái loại làm ảnh hưởng đến nếp sống của khu như cô, không đuổi cổ đi đã là khách khí lắm rồi.”

Hai cư dân đang đợi thang máy bên cạnh liếc nhìn, che miệng xì xào to nhỏ.

“Là cô ta đấy à?”

“Nhìn mặt đúng chuẩn hồ ly tinh, đáng đời.”

Không một ai bước lên nói một câu công bằng. Tôi nhìn thẻ tên trên ngực cô lễ tân, lấy điện thoại ra chụp một bức.

“Cô làm cái gì đấy! Xâm phạm hình ảnh cá nhân à!”

Cô lễ tân bật dậy chỉ thẳng vào mũi tôi.

Tôi không thèm để ý, quay người bước ra khỏi sảnh.

Hai giờ sáng, tôi ngồi trên sàn phòng khách, trước mặt là một cuốn sổ tay màu đen mở sẵn.

Trên đó viết tay chi chít dòng thời gian, số hiệu nhân viên, sự việc, mã số bằng chứng, các mục đã xếp đến số 37.

Tôi cầm một chiếc điện thoại mã hóa khác lên bấm số, chuông đổ nửa giây đã có người nhấc máy.

“Sếp, có cần can thiệp sớm không ạ?”

Tôi nhìn tên của gã bảo vệ trên sổ.

“Đợi thêm hai ngày nữa.”

“Ây da, hoa khôi của khu chúng ta hôm nay mặc váy ngắn nhỉ.”

Tên bảo vệ dựa vào cửa sổ bốt gác huýt sáo lưu manh, giơ điện thoại chụp liên tục vào bóng lưng tôi.

Bức ảnh tôi cúi người thay lốp dưới hầm đã bị hắn chèn thêm mấy dòng chữ thô tục: Hàng dùng thử miễn phí, bao đêm 800.

Bức ảnh không chỉ bị lan truyền chóng mặt trong group cư dân, mà còn bị gửi vào mấy group mua bán đồ cũ của các khu lân cận.

Số điện thoại của tôi bị công khai, trong một ngày nhận được hàng trăm tin nhắn quấy rối.

“Người đẹp, bao nhiêu một đêm?”

“Add Wechat đi, anh đây kỹ năng tốt lắm.”

Tôi chụp màn hình từng số điện thoại một, lưu vào album “Chuỗi bằng chứng”.

Vừa đi đến cầu thang, ba bà thím đã đứng hình chữ “Phẩm” bịt kín lối đi.

Bà thím béo đứng đầu cầm một cây chổi lau nhà bẩn thỉu, chắn ngang bậc cầu thang kín bưng.

“Cái đồ không biết xấu hổ!”

“Cháu tao sống ở đây mày có biết không? Cái loại đàn bà dơ bẩn như mày ngày nào cũng lượn lờ ngoài hành lang, nhỡ làm hư cháu tao thì sao!”

“Mày có cút không hả!”

Tôi cúi đầu nghiêng người định lách qua khe hở bên cạnh.

“Định rúc đi đâu hả!”

Một bà thím khác uốn tóc xoăn tít túm chặt lấy cổ áo tôi, móng tay cắm phập vào cổ tôi. Xoạc một tiếng, cổ chiếc áo sơ mi lụa bị xé rách một mảng.

Ba bà thím lập tức lộ vẻ khinh bỉ.

“Ăn mặc thế này định câu dẫn ai hả!”

Tôi lạnh lùng nhìn bọn họ.

“Buông tay.”

Bà thím tóc xoăn bị ánh mắt của tôi làm cho giật mình, theo phản xạ buông tay ra.

Tôi vuốt lại cổ áo rách, giẫm giày cao gót đi lên lầu, bỏ lại sau lưng những tiếng chửi rủa không ngớt.

Liên tục ba ngày, đủ loại trò ma cũ bắt nạt ma mới được bung ra hết.

Đồ ăn ngoài bị lấy trộm ngay trước cửa, ném cả hộp vào thùng rác ướt. Bưu kiện bị bóc bạo lực, đồ dùng hàng ngày bị lục tung ném la liệt ngoài hành lang.

Van đồng hồ nước bị người ta cố tình khóa lại, tôi mở ra, hôm sau lại bị vặn chặt.

Một giờ sáng, tôi đang rà soát báo cáo tài chính quý, cửa chống trộm bỗng rung bần bật. Tiếng nắm đấm đập ầm ầm vào cửa.

“Mở cửa! Mày mở cửa ra cho ông!”

Tên bảo vệ nặc mùi rượu rống lên ngoài cửa, bên cạnh còn có tiếng cười cợt của một tên bảo vệ khác.

“Chẳng phải giỏi giang lắm sao? Sao giờ không dám mở cửa rồi?”

“Ra đây uống với bọn anh vài ly nào!”

“Làm giá cái gì, ông đây hôm nay phải xem bên trong mày mặc cái gì!”

Tiếng đập cửa kéo dài suốt mười lăm phút.

Con mèo nhà hàng xóm đối diện sợ hãi kêu gào ầm ĩ, nhưng từ đầu đến cuối không có một cánh cửa nào mở ra.

Tôi gọi điện báo cảnh sát.

Mười phút sau, cảnh sát đến hiện trường.

Tên bảo vệ lập tức đổi thái độ, cúi rạp người cười hì hì mời thuốc.

“Đồng chí cảnh sát, hiểu lầm, đều là hiểu lầm cả.”

Tên quản lý không biết chui từ đâu ra, đưa ra một bản tường trình tình hình đã chuẩn bị sẵn, bên trên có đóng dấu giáp lai của ban quản lý.

“Đồng chí cảnh sát, cô này trước đây từng cầm cờ lê tấn công bảo vệ chúng tôi.”

“Trạng thái tinh thần của cô ấy có vẻ không ổn định, hay sinh ảo giác vào lúc nửa đêm.”

🛒⚡ Flash Sale 12h Mỗi NgàyGiá rẻ bất ngờ, nhanh tay kẻo lỡ!Xem ngay →
Chương 2 - Ngày Thứ Tư, Hắn Rạch Nhầm Rolls-Royce | Truyện Hay Chill