8.
Tiêu Hồng Úc lại dọn về ở cùng ta, chỉ là hắn rất bận, thường đến khi ta ngủ rồi hắn mới nhẹ chân nhẹ tay lên giường.
Có lúc ta chưa ngủ say, vẫn cảm nhận được hắn đang nhìn ta, sau đó khẽ hôn lên trán ta mới yên tâm ngủ.
Hắn đối xử với ta rất tốt, không bao giờ để đám người trong cung làm phiền ta.
Lòng ta rối như tơ vò, cứ cảm thấy hắn có ý đồ không đứng đắn với ta.
Nhưng ta và hắn lớn lên bên nhau từ nhỏ, ta không phân rõ được hắn thích ta, hay chỉ là thói quen.
Huống hồ, ta từng nghi ngờ hắn là đoạn tụ, thành thân hơn một tháng rồi mà dù chung giường cũng không hề chung phòng.
Ngày đêm bên hắn đều có một cận vệ mặt lạnh đi theo – đó là tử sĩ trung thành của hắn từ thuở bé, võ nghệ cao cường, diện mạo lại còn tuấn tú oai phong.
Ta nghĩ mãi không thông, thì nghe Trạch Lan bảo hôm nay Tiêu Hồng Úc rảnh, đang ở hoa viên cho cá ăn.
Ta rảnh rỗi không có việc gì bèn muốn đến tìm hắn chơi, ai ngờ vừa lén lút đến gần đã nghe thấy hắn và tên cận vệ đang trò chuyện, ta vội co chân rút vào góc hành lang trốn.
Không dám đến quá gần, sợ bị cận vệ của hắn phát hiện.
“Cố Diễm đã trở về, Cô càng không dám để nàng ấy biết sự thật.”
“Tiểu Thất, ngươi nói ta nên thành thật thế nào đây?”
Tiêu Hồng Úc vừa nói vừa rắc hết đồ ăn cho cá xuống hồ, cận vệ Tiểu Thất suy nghĩ chốc lát mới mở lời:
“Điện hạ, hay là cứ giấu mãi đi, Thái tử phi chắc chắn sẽ không phát hiện đêm đó hai người thực ra chẳng có gì.”
Ta dựng hết lỗ tai, lửa giận bốc thẳng lên đầu.
“Nhưng nàng ấy sẽ sớm nhận ra là ta cố tình muốn cưới nàng ấy.”
Vừa dứt lời, ta không nhịn nổi nữa, lao ra.
Tiểu Thất nhanh như chớp chặn lại chiêu đánh của ta.
“Tiểu Thất, lui ra.”
Tiêu Hồng Úc ra lệnh, vừa dứt lời, Tiểu Thất lui lại, ta lập tức vung tay tát hắn một cái.
“Tiêu Hồng Úc, ngươi dám lừa ta!”
Hắn ôm ngực, vẻ mặt tội nghiệp khiến người ta tức thêm:
“Ương Ương, ngươi đánh đau ta thật đấy… Ta đâu có cố ý lừa ngươi, là ngươi tự hiểu lầm rằng đã ngủ với ta.”
Ta hồi tưởng lại hôm đó, chỉ lo hoảng hốt và hối hận, đúng thật là không có cẩn thận kiểm tra xem rốt cuộc có phát sinh chuyện gì hay không.
“Vậy mà ngươi còn bắt ta chịu trách nhiệm?”
Ta tức chính mình ngu ngốc, càng tức hắn xảo trá.
“Là ngươi phát rồ vì say, nhất quyết không cho ta đi. Dù không có chuyện gì xảy ra thật, nhưng chúng ta có ngủ cùng một giường.”
Tiêu Hồng Úc làm ra vẻ vô tội, khiến ta trông chẳng khác nào kẻ phụ tình.
“Nhưng ngươi cũng không thể lừa ta cưới ngươi được!”
“Ta có hỏi ngươi rồi mà, ngươi bảo ngươi cam tâm gả cho ta. Thôi Ương, đừng có chối.”
Tiêu Hồng Úc sốt ruột, còn ta không biết là vì tức giận hay vì xấu hổ, lập tức vác hắn lên ném thẳng xuống hồ.
“Tiêu Hồng Úc, ngươi thật là vô liêm sỉ!”
9.
Ta rời cung bỏ trốn, không dám về nhà, sợ bị phụ thân đánh chết.
Thay bộ y phục thường ngày, ta lang thang trên phố, ngẩng đầu nhìn thấy Triệu Khiết và Vương Tĩnh Phi đang ngồi bên cửa sổ uống trà.
Chán đến không chịu nổi, ta liền mở một gian phòng ngay bên cạnh các nàng ta.
“Con nha đầu chết tiệt Thôi Ương kia, sao dám không cho chúng ta vào cửa?”
Giọng Triệu Khiết không lớn, nhưng ta nghe rõ từng chữ.
Vương Tĩnh Phi là con nhà văn quan, so với Triệu Khiết – tiểu thư nhà võ tướng – thì trầm ổn hơn nhiều, chỉ nhẹ nhàng nói:
“Là Thánh thượng không cho phép, chẳng liên quan đến nhà họ Thôi.”
“Chẳng ai không biết cha nàng ta với Thánh thượng thân đến mức mặc chung cả cái quần.”
Triệu Khiết rõ ràng không phục.
Vương Tĩnh Phi chỉ biết thở dài: “Khiết Khiết, cẩn trọng lời nói, sau này còn cơ hội.”
“Cơ hội cái gì chứ, ngay cả Thái tử cũng không đồng ý, tin tức chúng ta bị bác bỏ truyền ra rồi, còn mặt mũi nào nữa đâu!”
“Chị Tĩnh Phi, chị nghĩ cách đi mà!”
Triệu Khiết đầu óc đơn giản, nghe nàng ta gấp gáp như vậy ta chỉ muốn bật cười.
“Ta nghe nói Cố Diễm đã trở về, chắc sẽ có tác dụng. Ngươi chờ thêm xem sao.”
Vừa dứt lời, Triệu Khiết đã cười lạnh không ngừng.
“Thôi Ương đúng là tiện nhân lẳng lơ, cái gì cũng muốn, sao không chết đi cho rồi.”
Triệu Khiết còn đang mắng chửi không dứt lời, ta đã đá tung cửa phòng các nàng ta.
“Tổ cô nương ta ở đây, có bản lĩnh thì mắng trước mặt ta đi!”
Hai người bọn họ hoảng hốt đến biến sắc, ta giận dữ lao lên, tát cho Triệu Khiết hai cái bạt tai.
“Thôi Ương! Ngươi dám đánh ta, ta liều mạng với ngươi!”
Triệu Khiết ôm mặt nhào tới, nhưng ta là người luyện võ, há lại để tiểu thư khuê các như nàng ta chạm đến?
Ta tung người nhảy từ lầu hai xuống, còn quay lại làm mặt quỷ trêu chọc, khiến nàng ta tức đến mức ném chén trà xuống dưới.
Đúng lúc ta đang né trái né phải, thì bị Cố Diễm kéo lại.
“Ương Ương, thật là ngươi sao? Sao lại ở đây?”
Không để ý đến ánh mắt mừng rỡ của hắn, ta nắm tay hắn kéo chạy.
“Tránh để bị nữ nhân điên đó làm bị thương.”
Chạy một mạch đến bờ sông nơi ta thường tới thuở nhỏ, lúc này ta mới buông tay hắn ra.
Chương 5- ấn để đọc tiếp :
https://chillmoingay.com/mot-dem-voi-thai-tu/chuong-5