Kiếp Này Ta Trốn Xa Ngươi

Chương 4

Nói đến cuối cùng, bà cất giọng.

“Thái tử coi như không có duyên phận với con rồi. Chẳng hay chất nhi của bổn cung, liệu có được cái diễm phúc ấy chăng?”

Bà ra hiệu cho ta nhìn về phía thiếu niên ở đằng xa.

Chàng tựa như Dao lâm ngọc thụ, tiêu sái thoát tục, cách biệt cõi hồng trần.

Đó chính là Thế tử Tiết Dạng.

06

Từ lúc ở trong cung về, trưởng tỷ cũng không chịu đi gặp Dung Hành.

Tỷ ấy nghĩ đi nghĩ lại, chẳng muốn người ngoài bàn tán mình là một nữ tử không biết giữ mồm giữ miệng, chỉ rụt rè viết thư cho chàng.

Ta có thể thấu cảm được.

Tỷ ấy là đích trưởng nữ, vì phải làm tấm gương sáng, xưa nay luôn bị phép tắc lễ nghi trói buộc, đến nay đã rất khó để vùng vẫy thoát ra.

Những phong thư đó đều phải qua tay ta, gửi cho Tiết Dạng, rồi từ Tiết Dạng chuyển tay tới Dung Hành.

Mối hôn sự giữa ta và chàng là do Hoàng hậu nương nương tác hợp dọn đường.

Ta vốn chẳng thèm đếm xỉa gì ba cái chuyện thanh danh, nên chưa từng kiêng dè tị hiềm.

Lâu dần quen biết, chúng ta xem như đã vô cùng thân thuộc.

Tiết Dạng là võ tướng thiếu niên.

Lúc ở ngoài cung, chàng luôn giữ tư thế nghiêm trang cẩn mật đè lấy chuôi kiếm đeo bên hông, rất hiếm khi nói chuyện, trông dáng dấp cực kỳ thâm trầm ổn trọng.

Chàng nhỏ hơn Dung Hành vài tuổi, vẫn chưa đến kỳ đội mũ gia quan.

Lần nào nhận thư.

Chàng cũng mang cho ta dăm ba món đồ.

Có một dạo, đó là một nhành hoa Xoan đẹp tựa sương mờ khói tỏa.

Hoa Xoan thường mọc ở vùng Giang Nam, kinh thành cực kỳ hiếm gặp.

“Ta nghĩ nàng sẽ thích, nên tiện tay hái lấy một cành.”

Ta ngửi hương hoa phảng phất, đưa mắt nhìn chàng cười khẽ.

“Ta biết, loài hoa này mọc cao lắm, ta phải ngửa đầu lên mới nhìn thấy được.”

Tiết Dạng đưa tay lên, dùng mu bàn tay che lấp đi đôi mắt, vành tai chàng đã đỏ bừng lên một mảng.

“Ừm.”

Chàng yên tĩnh đến mức nào.

Thế nhưng có một bận nọ, ta bắt gặp chàng đang răn dạy kẻ xấu trên đường phố.

Trưởng tỷ bảo kẻ đó là một tên hoàn khố ác bá khét tiếng xấu xa, chuyên ức hiếp bách tính.

Tiết Dạng một cước đạp hắn ngã lăn kềnh ra đất, lạnh lùng liếc xuống, mũi trường kiếm kề rịt ngay yết hầu của hắn. Mắng chửi người câu chữ như ngọc lưu ly, gãy gọn sắc bén không để lại chút thể diện.

Ta vén rèm xe ngựa, nghe mà ngẩn người.

Tiết Dạng đảo mắt, vừa vặn chạm phải ánh mắt ta, ngớ ra một chốc.

Tên tùy tùng bên cạnh chàng “bịch” một tiếng đã vội vàng quỳ rạp xuống hành lễ.

“Vừa nãy là tiểu nhân chửi người đấy ạ. Thế tử trước nay chẳng bao giờ thèm chấp nhặt với hạng người như thế.”

Ta vịn thành cửa sổ cười ngặt nghẽo.

“Ồ, ta biết. Vừa nãy là thanh kiếm của ngài đang lên tiếng kia mà.”

“Kiếm của ngài có tên không?”

“Có chứ,” chàng dùng mảnh lụa lau chùi thân kiếm, trường kiếm sáng ngời, không vương chút bụi trần, phản chiếu rạng rỡ trong nhãn mâu của chàng, “Kiếm mang tên Hựu Ninh.”

Ta nghe xong mặt đỏ bừng.

Buông mành xe xuống, mặc kệ cho trưởng tỷ chọc ghẹo trêu đùa.

Kiếp trước, ta gả làm Thái tử phi từ rất sớm, chỉ ôm lấy oán hận cùng dằn vặt triền miên, chưa từng nếm qua dư vị thứ tình cảm thuần túy tinh khôi đến nhường này.

Rốt cuộc ta đã thấu hiểu, vì lẽ gì mà trưởng tỷ luôn nhung nhớ Dung Hành, vì sao lại mang tương tư thành bệnh.

Trưởng tỷ cùng Dung Hành rồi sẽ quay về với chính đạo thuộc về họ.

Còn ta…

Những năm tháng chốn tự do ngoài bức tường đỏ ngói vàng mà kiếp trước ta đã lỡ tuột mất, cũng sắp trở lại rồi.

07

Tháng Tư nơi chùa trên núi.

Hoa đào đương độ rộ nở, gió mát nhẹ thoảng qua, phong linh treo góc hiên lay động ngân vang.

Ta cùng trưởng tỷ quỳ trên bồ đoàn, cung kính vái lạy từng hồi.

Tỷ ấy dường như mãi bứt rứt không yên.

“Điện hạ bảo sẽ cưới tỷ,” tàn nhang đột ngột rớt lên mu bàn tay tỷ ấy, “Thế nhưng dạo gần đây, chàng ấy có vẻ lạ lắm.”

Ta ngồi thẳng người, cắm nén hương vào lư đồng, phủi đi lớp tàn tro trên tay tỷ ấy, rồi đi lấy nước mát mang tới.

“Lạ ở chỗ nào cơ?”

Tỷ ấy đã cùng Dung Hành so bát tự, thảy đều bình an tốt đẹp, chỉ chờ ngày tứ hôn mà thôi.

Hàng mi tỷ ấy khẽ run rẩy.

Tựa hồ cảm thấy ở trước tượng Phật khó nói nên lời, tỷ ấy kéo tay ta, đi thẳng đến một lầu đình ở phía hậu viện.

“Chàng ấy đối đãi với tỷ quá tốt, cầu gì được nấy, nhưng… tốt đến mức có phần xa cách khách sáo.”

Tỷ ấy vươn bàn tay từ trong tay áo ra.

“Chúng ta…”

“Thậm chí chưa từng nắm tay nhau bao giờ.”

Ta cảm thấy luống cuống hoang mang tột độ.

Kỳ thực kiếp trước, thân là Thái tử phi, thanh danh của ta vốn chẳng tốt đẹp gì cho cam.

Có một bận trước lúc tiếp kiến hạ thần, Dung Hành còn đày đọa ta một phen. Trên đầu ngón tay chàng vương lại vệt son môi đỏ thẫm, khiến vị đại thần dâng tấu sớ mặt đỏ tía tai, chỉ biết đăm đăm nhìn chằm chằm xuống gạch lát nền.

Vậy nên, dẫu tôn quý tột bậc với thân phận, ta vẫn chẳng gom nổi lấy nửa điểm uy nghiêm.

Giọng ta có phần nghẹn ngào khản đặc.

“Có lẽ Điện hạ thấu hiểu tính tình của tỷ, đối với tỷ trân trọng kính nhường, nên chẳng dám lỗ mãng tới gần.”

“Vậy sao?” Tỷ ấy bật cười, hai gò má phiếm hồng, “Thế lần gặp mặt tới, tỷ có nên chủ động hơn chút chăng?”

Ta lặng im mất một nhịp.

CHƯƠNG 5- ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP :

https://chillmoingay.com/kiep-nay-ta-tron-xa-nguoi/chuong-5

🛒💖 Top Sản Phẩm Bán ChạyĐược hàng nghìn người mua lựa chọn.Xem ngay →