Ta nâng chén trà, bình thản nói: “Thái t.ử là người thông minh, nay lại vì một cô nhi mà đối đầu với Bệ hạ, quả thực là mất hết lý trí.”
“Đồng Hoa, trong lòng con không oán hận chút nào sao?”
“Có gì để oán?” Ta nhìn chằm chằm vào chén trà, thẫn thờ: “Chút thâm tình thuở thiếu thời vốn dĩ không chịu nổi sự bào mòn của thời gian.”
Ta chưa từng hy vọng Lý Cẩm Uyên sẽ đời đời kiếp kiếp đối xử với ta như thuở ban đầu. Một nam t.ử bình thường trong đời còn khó tránh khỏi việc gặp được người làm họ rung động hơn, huống chi hắn lại là thiên t.ử tương lai. Sự cám dỗ hắn phải đối mặt sau này sẽ còn nhiều vô kể. Chân tâm ở đời sao có thể vĩnh viễn không thay đổi?
Chỉ là ta không ngờ tới, Lý Cẩm Uyên lại chọn đúng lúc hai bên sắp sửa thành hôn để lật lọng.
Thân thể Bệ hạ ngày một sa sút, cuộc chiến giành ngôi vị càng lúc càng tàn khốc. Hoàng cung bây giờ sóng ngầm cuộn cuộn, sớm đã trở thành vòng xoáy quyền lực đẫm m.á.u. Lý Cẩm Uyên hủy hôn với ta vào đúng thời điểm nhạy cảm này, chẳng khác nào dâng một cơ hội lớn cho kẻ khác.
Cha ta nói, đã có không ít người ngấm ngầm đưa tin, muốn kết đồng minh với Khương gia. Trong số đó, không thiếu những hoàng t.ử đầy quyền thế trong triều.
Cha không nhận lời ai mà trở về nhà bàn bạc với ta. Ông không hiểu nổi: “Đồng Hoa, Thái t.ử làm việc thiếu tinh khôn, đối nhân xử thế lại không biết tiến lui vẹn toàn, tại sao con vẫn một mực coi trọng hắn?”
Ta mỉm cười: “Bởi vì, hắn là Thái t.ử.” Thái t.ử tuy chưa chắc đã thuận lợi đăng cơ, nhưng chỉ cần Lý Cẩm Uyên chưa c.h.ế.t, hoặc không chạm đến vạch giới hạn của Bệ hạ, thì danh phận đó chính là ưu thế lớn nhất mà các hoàng t.ử khác không thể có được.
Ngày hôm sau, khi nha hoàn đang chải tóc cho ta thì khẽ tai nhỏ nhẻ, nói Thái t.ử đã quỳ kiệt sức trước tẩm cung. Nghe đồn đêm qua trời đổ mưa lớn, Lý Cẩm Uyên quỳ suốt một đêm, thân hình đã mệt mỏi rã rời nhưng vẫn chưa đổi được cái gật đầu ý chuyển của Bệ hạ.
Ta nghe xong, chỉ im lặng không đáp.
Nương ta bước vào viện, bảo ta chuẩn bị cùng bà tiến cung.
“Nương, ai đã mời nương vào cung đột ngột thế này?”
“Là Bệ hạ và Hoàng hậu nương nương.”
Xem ra việc Lý Cẩm Uyên làm loạn lần này đã thực sự chạm đến lợi ích của Khương gia rồi.
Ta chỉnh đốn trang phục, cùng nương bước lên cỗ xe ngựa. Trên đường đi, nương hạ thấp giọng bảo: “Hôm qua nữ t.ử giang hồ kia cũng quỳ xuống cùng Thái t.ử, nhìn qua đúng là tình sâu nghĩa nặng.”
“Nương, chuyện của người khác, chúng ta không cần bận tâm.”
“Nương nói vậy chỉ muốn hỏi con, nếu Bệ hạ vẫn nhất quyết ép con và Thái t.ử thành hôn, con sẽ làm thế nào?”
Ta nhìn nương, trên gương mặt bà thoáng hiện lên vẻ lo lắng hiếm thấy. Ta mỉm cười nhẹ nhàng: “Nương yên tâm, con tự có cách đối phó.”
3.
Đúng như dự đoán, Lý Cẩm Uyên và Thẩm Như Ý cũng đang có mặt tại điện Càn Khôn. Họ cùng quỳ rạp dưới đất, trông chẳng khác nào một đôi uyên ương khốn khổ bị người ta nhẫn tâm chia rẽ.
Hoàng hậu vừa nhìn thấy ta, nét mặt sầu muộn của bà lập tức giãn ra, thoáng hiện một tia ý cười: “Đồng Hoa, hôn sự của con và Uyên Nhi vẫn giữ nguyên như cũ. Thái t.ử còn trẻ người non dạ, nói năng làm việc chưa biết chừng mực, con đừng để trong lòng.”
Thẩm Như Ý vành mắt ửng đỏ, cúi gầm mặt lén lút lau nước mắt.
Thái t.ử nghe vậy liền quay sang nhìn ta, trong ánh mắt thoáng qua vài phần thất vọng. Nhìn bộ dạng đó của hắn, cứ như thể ta mới chính là kẻ tội đồ gây ra nông nỗi này không bằng.
Ta tiến lên phía trước hành lễ: “Bệ hạ, nương nương, việc hôn sự từ trước đến nay luôn là đôi bên tự nguyện. Thái t.ử đã có người trong lòng, Đồng Hoa thực sự không đành lòng làm kẻ chia uyên rẽ thúy.”
Cả hai người họ đồng thời ngẩng đầu nhìn ta, tia hy vọng lóe lên trong mắt họ vô tình lại có chút ch.ói mắt.
Bệ hạ hừ lạnh một tiếng: “Người trong lòng cái gì chứ? Chẳng qua chỉ là một ả thôn phụ chốn quê mùa, khó lòng bước vào nơi đại nhã.”
Thái t.ử rướn người thẳng dậy, lập tức phản bác: “Phụ hoàng, năm xưa Tiêu Thục phi cũng là nữ t.ử được người đưa về từ chốn dân gian đấy thôi, chẳng lẽ mẫu phi cũng là hạng thôn phụ sao?”
“Ngươi… cái tên nghịch t.ử này!” Bệ hạ long nhan đại nộ, Hoàng hậu nương nương phải vội vàng vuốt n.g.ự.c, đ.ấ.m lưng thuận khí cho Ngài.
Thái t.ử cúi rạp người xuống, dập đầu một cái thật mạnh: “Phụ hoàng, Mẫu hậu, nếu đời này không thể cưới Như Ý làm thê t.ử, nhi thần nguyện từ bỏ ngôi vị Thái t.ử này, cùng Như Ý tiêu sái phiêu bạt chốn giang hồ.”
Lời này vừa thốt ra, khắp điện bỗng chốc im phăng phắc.
Ta và nương nhìn nhau một cái, bà khẽ lắc đầu với ta, ra ý bảo ta lui sang một bên.
Một hồi lâu sau, Bệ hạ trầm mặt sai người chuẩn bị b.út mực, định bụng sẽ ngự b.út soạn lại thánh chỉ mới.
Sắc mặt Hoàng hậu cũng vô cùng khó coi, bà muốn ngăn cản nhưng lại chẳng biết phải ra tay từ đâu. Trong lúc tiến thoái lưỡng nan, bà bèn phóng tầm mắt hướng về phía ta: “Bệ hạ, chi bằng thế này đi, cứ để Uyên Nhi rước Đồng Hoa làm thê t.ử, rồi nạp Thẩm Như Ý làm thiếp.”
Bệ hạ khựng tay lại: “Như vậy cũng tốt. Đồng Hoa, ý con thế nào?”
Ta còn chưa kịp mở lời, Lý Cẩm Uyên đã cao giọng nói lớn: “Phụ hoàng, nhi thần làm sao có thể để Như Ý chịu phận làm thiếp?”
“Ngươi làm cái gì đó? Có giỏi thì nói lại lần nữa cho Trẫm nghe xem?!”
Hoàng hậu vội vàng sai người áp giải hai kẻ kia ra ngoài, rồi ra sức trấn an cơn thịnh nộ của Bệ hạ.
Màn kịch khôi hài này rốt cuộc cũng hạ màn, Hoàng hậu nương nương đưa ta về tẩm cung của bà, hạ lệnh cho tất cả cung nhân lui ra ngoài.
Bà hỏi: “Đồng Hoa, con có biết chuyện năm xưa giữa Bệ hạ và Tiêu Thục phi không?”
“Con cũng có phong thanh nghe qua, chỉ là biết không tường tận.”
Hoàng hậu bỗng chốc như chìm vào miền ký ức xa xăm, bà đăm đắm nhìn bức tường cung cấm cao vời vợi, bắt đầu kể về sự chọn lựa giữa giang sơn và mỹ nhân của Bệ hạ năm xưa khi còn là Thái t.ử.
Tiêu Thục phi vốn là một hiệp nữ giang hồ, tính tình bướng bỉnh, ngang tàng. Trong một lần tình cờ tại Giang Nam, bà ta đã ra tay cứu mạng Thái t.ử đang bị đám cường đạo vây khốn, sau đó hai người bầu bạn nửa tháng trời liền nảy sinh tình cảm.
Khi ấy, Tiêu Thục phi nào biết thân phận thật sự của Bệ hạ khi ấy là Thái t.ử, cứ ngỡ đối phương chỉ là một gã thương nhân rông ruổi ngược xuôi. Hai người từng cùng nhau rong ruổi khắp chốn giang hồ, hành hiệp trượng nghĩa, cướp giàu chia nghèo, hệt như một đôi lữ hành tình thâm ý hợp.