Bà ôm mặt, hồi lâu mới ngẩng lên.
“Thanh Viễn, nương nói cho con nghe một chuyện. Con không phải là con trai.”
Ta lại gật đầu.
“Con biết mà.”
Lần này thì nương ta suýt ngã khỏi giường.
“Con, con biết từ khi nào?”
“Ba tuổi con đã biết rồi.” Ta nghiêm túc nhìn bà, “Nương, con đâu có ngốc.”
Lần này nương ta ngây người thật sự.
Bà há miệng nhìn ta cả nửa ngày, đột nhiên kéo mạnh ta vào lòng, khóc đến run rẩy cả người.
“Khuê nữ khổ mệnh của nương ơi…”
Ta vỗ vỗ lưng bà.
“Nương đừng khóc, Án thủ chỉ là bắt đầu thôi.”
“Con còn phải thi Phủ thí.”
Nương ta khóc càng dữ dội hơn.
Đêm hôm đó, nương ta trằn trọc không ngủ được.
Ta biết bà đang sợ điều gì.
Án thủ mới chỉ là hạng nhất kỳ Huyện thí, phía sau còn có Phủ thí, Viện thí. Nếu ta tiếp tục thi, danh tiếng sẽ ngày càng lớn, nguy cơ lộ thân phận cũng ngày càng cao.
Nhưng nếu không thi —
Thẩm Thanh Vân sẽ lớn lên. Liễu di nương sẽ đắc thế. Cái danh Đích tử có giữ được hay không, còn chưa biết.
Nương ta dù gì cũng là con gái nhà họ Lâm ở Lang Nha, sáng hôm sau thức dậy, mắt dù sưng húp như quả óc chó, nhưng chủ ý đã quyết.
“Thi.”
Bà búi tóc lại cho ta, gằn từng chữ.
“Không những phải thi, mà còn phải thi đứng đầu.”
“Để cho tất cả bọn chúng biết, cốt nhục của Lâm thị ta, mạnh hơn thứ do con hồ ly tinh kia sinh ra một vạn lần.”
Ta cười.
“Nương, người yên tâm.”
Năm bảy tuổi, thi Phủ thí.
Ta lại đứng nhất.
Khi tin tức truyền về, Thẩm lão thái gia đang tiếp khách ở tiền sảnh. Nắp chén trà trong tay ông “xoảng” một tiếng rơi xuống bàn.
“Bảy tuổi? Án thủ Phủ thí?”
Quản gia gật đầu khúm núm.
“Trăm phần trăm là thật, Lão thái gia. Đích thân Tri phủ đại nhân chấm bài, nói văn phong của nhị công tử nhà ta sắc sảo lão luyện, không giống bài do một đứa trẻ bảy tuổi viết chút nào.”
Lão thái gia đứng phắt dậy.
Đây là lần đầu tiên ông chủ động muốn đến hậu viện thăm ta.
Nương ta nhận được tin, luống cuống tay chân thay quần áo, chỉnh lại mũ cho ta.
“Đứng thẳng lên, đừng gù lưng. Nói chuyện ồm ồm một chút — à không, bình thường giọng con đã thô sẵn rồi…”
“Nương.”
“Hả?”
“Người còn căng thẳng hơn cả con đấy.”
Lúc Lão thái gia tới, ta đang luyện chữ ngoài sân.
Ông đứng ngoài cửa nhìn một hồi, không bước vào.
Quản gia bên cạnh nhỏ giọng nhắc: “Lão thái gia?”
Lão thái gia xua tay.
Ông đứng nhìn ròng rã cạn một tuần trà, rồi mới lên tiếng.
“Đứa trẻ này, giống ta hồi trẻ.”
Quản gia cười hùa theo: “Đương nhiên rồi ạ, hổ phụ vô khuyển tôn.”
Lão thái gia hừ một tiếng, sải bước đi vào.
“Thanh Viễn.”
Ta gác bút, quy củ hành lễ.
“Tôn nhi thỉnh an Tổ phụ.”
Lão thái gia đánh giá ta từ trên xuống dưới, gật đầu.
“Từ ngày mai, chuyển ra thư phòng tiền viện đọc sách. Ta sẽ đích thân mời tiên sinh cho con.”
Nương ta đứng sau bình phong nghe được câu này, mấy ngón tay vặn vào nhau trắng bệch.
Chuyển ra tiền viện, đồng nghĩa với việc ở gần Liễu di nương và Thẩm Thanh Vân hơn.
Nhưng bà không phản đối.
Bởi bà biết, thư phòng ở tiền viện có ba vạn cuốn sách quý, mấy cuốn sách rách ở hậu viện không thể nào sánh bằng.
Ngày đầu tiên ta chuyển ra tiền viện, đã đụng ngay Thẩm Thanh Vân.
Hắn chặn trước cửa thư phòng, hai tay khoanh trước ngực, nghiêng đầu đánh giá ta.
“Ngươi chính là Thẩm Thanh Viễn?”
“Ừ.”
“Ngươi có biết trước đây thư phòng này là do ai dùng không?”
“Không biết.”
“Là ta dùng.” Thẩm Thanh Vân bước lên một bước, “Tổ phụ lấy thư phòng của ta đưa cho ngươi, ngươi thấy có hợp lý không?”
Ta liếc nhìn hắn một cái.
“Ngươi đã thuộc hết Tam Tự Kinh chưa?”
Mặt Thẩm Thanh Vân đỏ bừng như gan lợn.
“Ngươi—”
“Chưa thuộc hết thì đừng có chiếm thư phòng.” Ta lách qua hắn, đẩy cửa bước vào, “Lãng phí.”
Phía sau vang lên tiếng gầm thét tức tối của Thẩm Thanh Vân.
“Thẩm Thanh Viễn! Ngươi đừng có đắc ý!”
Ta không quay đầu lại.
Sách trong thư phòng nhiều hơn ta tưởng tượng.
Ta đứng trước giá sách, ngửa cổ nhìn những gáy sách xếp dày đặc, lần đầu tiên cảm thấy, quyết định năm xưa của nương ta có lẽ thực sự không sai.
Nếu ta mang thân phận nữ nhi, cả đời này ngay cả cái nắm cửa của thư phòng này ta cũng đừng hòng chạm tới.
Mùa xuân năm tám tuổi, Liễu di nương ra chiêu.
Ả mời một vị nghe nói là Đại nho từ kinh thành tới, chuyên tâm dạy Thẩm Thanh Vân đọc sách.
Vị Đại nho kia họ Chu, ngày đầu tiên đến đã thả một câu:
“Lệnh lang thiên tư thông tuệ, giả dĩ thời nhật, nhất định sẽ bảng vàng đề danh.”
Liễu di nương mừng rỡ như điên, tối hôm đó bày tiệc ngay trong viện mình, mời tất cả trên dưới Thẩm gia đến dự.
Trong bữa tiệc, ả cười tươi rói nhìn ta.
“Thanh Viễn à, Chu tiên sinh đây là người từ Hàn Lâm Viện kinh thành xuất thân đấy, học vấn uyên thâm lắm. Con có muốn học theo không?”
Ta gắp một đũa thức ăn.
“Không cần đâu, Di nương.”
“Sao thế? Chê tiên sinh dạy không tốt à?” Nụ cười của Liễu di nương càng sâu hơn, “Con đừng tưởng bây giờ mình là Án thủ mà hay, đó chỉ là kỳ thi ở huyện ở phủ thôi. Đợi đến lúc thi Viện thí, không còn là trò trẻ con nữa đâu.”
“Di nương nói đúng.” Ta bỏ đũa xuống, “Cho nên con đang chuẩn bị cho kỳ Viện thí rồi.”
“Thanh Vân ca ca có muốn chuẩn bị cùng không? Đệ có thể phụ đạo thêm Tam Tự Kinh cho huynh.”
Tất cả những người ngồi quanh bàn đều im bặt.
Nụ cười của Liễu di nương cứng đờ.
Thẩm Thanh Vân đập mạnh xuống bàn.
“Thẩm Thanh Viễn! Mày có ý gì hả!”
“Không có ý gì cả.” Ta cầm đũa lên tiếp tục ăn, “Đồ ăn nguội rồi, Di nương ăn nhiều một chút.”
Phụ thân ta, Thẩm Minh Viễn, ngồi ở ghế chủ tọa, từ đầu chí cuối không nói một lời.
Sau khi tiệc tàn, ông gọi ta lại.
“Thanh Viễn.”
“Phụ thân.”
“Vị tiên sinh di nương con mời về, con thực sự không muốn theo học sao?”
“Không muốn ạ.”
“Vì sao?”
“Người đó không phải xuất thân từ Hàn Lâm Viện.” Ta bình thản đáp, “Chữ viết trên thiếp của ông ta con xem rồi, quy cách hoàn toàn sai. Cùng lắm chỉ là một gã tú tài thi hỏng, được người ta tô vẽ thổi phồng lên thôi.”
Phụ thân ta sững sờ.
“Sao con biết?”
“Cách hành văn của Hàn Lâm Viện có quy chuẩn riêng. Chữ ‘Thần’ trong thiếp của ông ta lúc hạ bút dùng lối chữ Quán Các thể, nhưng lúc thu bút lại bị tản lực. Người xuất thân Hàn Lâm thực sự, có viết cả đời cũng không bao giờ bị tản lực như thế.”
Phụ thân ta trầm mặc rất lâu.
“Con về trước đi.”