Đau Lòng

Chương 2

Ba năm rồi.

Tôi chịu đủ rồi.

Tôi cần một câu trả lời.

Tuần sau, chúng tôi lại đến nhà mẹ chồng.

Tôi mượn cớ đi vệ sinh, lén đi vào bếp.

Mẹ chồng đang ở phòng khách xem tivi với bố chồng.

Trong bếp không có ai.

Tôi nhìn quanh một vòng thật nhanh.

Trên máy hút mùi có một góc khuất, tối, không dễ bị phát hiện.

Tôi đứng lên ghế, dán camera vào đó.

Ống kính hướng về phía bếp nấu.

Có thể quay được toàn bộ quá trình cắt, xào, nêm nếm.

Tôi bước xuống, chỉnh lại quần áo, rồi bình thản bước ra ngoài.

“Thư Thư, con đi vệ sinh à?” – mẹ chồng hỏi.

“Vâng, mẹ ạ.”

“Bên bếp hơi bừa bộn, con đừng vào nhé.”

Tôi mỉm cười: “Dạ, con biết rồi.”

Ăn xong, chúng tôi rời đi.

Trên đường, tôi lén mở điện thoại ra.

Ứng dụng báo camera đang hoạt động bình thường.

Hình ảnh rất rõ.

Có thể nhìn thấy bếp nấu, bàn chặt, một phần tủ lạnh.

Tôi tắt điện thoại, tim đập thình thịch.

Bây giờ, chỉ cần chờ lần sau.

Lần sau mẹ chồng vào bếp nấu ăn, tôi sẽ biết rốt cuộc bà đã làm gì.

3.

Tuần tiếp theo, ngày nào tôi cũng mở app ra xem vài lần.

Hầu hết thời gian, trong bếp đều không có ai.

Thỉnh thoảng mẹ chồng bước vào lấy nước hoặc tìm đồ gì đó.

Không có gì bất thường.

Đến cuối tuần, mẹ chồng gọi điện tới.

“Thư Thư, thứ Bảy qua ăn cơm nhé, mẹ làm sườn xào chua ngọt con thích.”

“Dạ vâng, mẹ.”

Cúp máy, tim tôi bắt đầu đập nhanh hơn.

Thứ Bảy.

Chính là ngày mai.

Ngày mai tôi sẽ biết được câu trả lời.

Đêm đó, tôi gần như không ngủ.

Trong đầu cứ liên tục hiện lên đủ loại khả năng.

Có lẽ mẹ chồng thật sự không làm gì cả.

Có lẽ đúng là dạ dày của tôi có vấn đề.

Có lẽ tôi đúng là bị thần kinh.

Nhưng rồi tôi lại nhớ đến những ngày bị tiêu chảy ấy.

Những khoảnh khắc đau đớn và xấu hổ.

Có lần đang họp công ty phải lao ra ngoài.

Có lần đi liên hoan với đồng nghiệp phải rời bàn giữa chừng.

Có lần đi dạo phố với bạn bè mới nửa đường đã phải tìm nhà vệ sinh.

Mỗi một lần như vậy, đều là sau khi ăn cơm ở nhà mẹ chồng.

Không thể là trùng hợp được.

Không thể nào.

Sáng thứ Bảy, tám giờ tôi đã tỉnh.

Tôi mở APP, nhìn một cái.

Trong bếp vẫn trống không.

Chín giờ, mẹ chồng bước vào bếp.

Tôi chăm chú nhìn chằm chằm màn hình.

Bà bắt đầu rửa rau, thái rau.

Mọi động tác đều rất bình thường.

Mười giờ, bà bắt đầu xào nấu.

Tôi phóng to hình ảnh, nhìn thật kỹ.

Từng động tác của bà, tôi đều không bỏ sót.

Chặt sườn, chần nước, pha nước sốt, cho vào chảo đảo đều…

Không có gì bất thường cả.

Tôi bắt đầu nghi ngờ liệu có phải mình thật sự đã nghĩ quá nhiều hay không.

Mười một giờ, chồng gọi tôi ra ngoài.

“Lề mề gì thế? Đi thôi.”

Tôi cất điện thoại, theo anh ra cửa.

Đến nhà mẹ chồng, món ăn đã được làm xong quá nửa.

Mẹ chồng đang trong bếp chuẩn bị những món cuối cùng.

Tôi ngồi trong phòng khách, lòng thấp thỏm không yên.

“Thư Thư, ăn táo đi.” – bố chồng đưa cho tôi một quả táo đã gọt sẵn.

“Cảm ơn bố.”

Tôi nhận lấy, cắn một miếng.

Trong đầu vẫn nghĩ đến chiếc camera.

Lúc nãy xem lại, tôi không phát hiện ra bất cứ vấn đề gì.

Hay là… thật sự là do bản thân tôi?

“Ăn cơm thôi!” – mẹ chồng bưng món cuối cùng ra.

Sườn xào chua ngọt được đặt ngay trước mặt tôi.

“Món Thư Thư thích đấy, nếm thử tay nghề của mẹ đi.”

Tôi gắp một miếng.

Vị chua ngọt vừa miệng, rất ngon.

Mẹ chồng nhìn tôi, cười híp mắt.

“Ngon không con?”

“Ngon ạ.”

“Ngon thì ăn nhiều vào.”

Ăn xong, chúng tôi ngồi lại một lúc.

Hơn hai giờ chiều, chồng nói phải về.

“Mẹ, bọn con về trước nhé.”

“Về sớm thế à? Ngồi thêm chút nữa đi.”

“Thôi ạ, ngày mai Thư Thư còn phải đi làm.”

Mẹ chồng tiễn chúng tôi ra tận cửa.

“Thư Thư, đi đường cẩn thận nhé.”

“Dạ vâng, mẹ.”

Vừa lên xe, bụng tôi bắt đầu hơi khó chịu.

Không quá dữ dội, chỉ âm ỉ đau.

Tôi ôm bụng, trong lòng đã có tính toán.

Thông thường với mức độ này, khoảng một tiếng nữa sẽ bắt đầu đau quặn dữ dội.

Chồng đang lái xe, không để ý đến sắc mặt tôi.

Tôi lấy điện thoại ra, mở APP.

Tôi muốn xem lại đoạn video lúc nấu ăn.

Chức năng tua lại cho phép xem hình ảnh trước đó.

Tôi kéo thời gian về lúc mười giờ sáng.

Khoảnh khắc mẹ chồng đang xào sườn chua ngọt.

Hình ảnh rất rõ.

Bà cho sườn vào chảo, thêm xì dầu, giấm, đường…

Động tác thành thạo, không có gì bất thường.

Tôi tiếp tục xem tiếp.

Mười giờ mười lăm phút, sườn gần chín.

Mẹ chồng tắt bếp.

Sau đó— Bà quay người, mở tủ lạnh.

Từ ngăn trên cánh tủ lạnh, bà lấy ra một lọ thuốc nhỏ.

Màu trắng, rất nhỏ, không nhìn rõ chữ trên đó.

Bà đổ ra vài viên, đặt vào lòng bàn tay.

Rồi bước tới bếp, ném mấy viên đó vào chảo sườn.

Dùng xẻng đảo vài cái.

Bày ra đĩa.

Toàn bộ quá trình chưa đến ba mươi giây.

Động tác của bà vô cùng thuần thục.

Giống như đã làm việc này rất nhiều lần rồi.

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, tay run lên không kiểm soát.

Khoảnh khắc đó, đầu óc tôi trống rỗng hoàn toàn.

Ngay sau đó là cơn phẫn nộ cuồn cuộn ập tới.

Ba năm.

Ba năm rồi.

Mỗi một lần tiêu chảy.

Mỗi một lần bị chồng mắng là “thần kinh”.

Mỗi một lần xấu hổ trước mặt đồng nghiệp.

Mỗi một lần đi bệnh viện mà không tìm ra vấn đề gì.

Hóa ra, tất cả đều là vì bà ta.

Mẹ chồng tôi.

Người phụ nữ lúc nào cũng cười híp mắt gắp thức ăn cho tôi.

Người phụ nữ lúc nào cũng nói: “Thư Thư dạ dày không tốt, mẹ nấu cho con ăn nhạt thôi.”

Người phụ nữ trước mặt họ hàng luôn miệng nói: “Tôi đối xử với con dâu còn tốt hơn cả con ruột.”

Chính bà ta đã bỏ thuốc xổ vào cơm của tôi.

Bỏ suốt ba năm.

4.

Tôi không biết hôm đó mình đã về đến nhà bằng cách nào.

Chồng tôi nói gì, tôi không nghe lọt tai một chữ.

Trong đầu chỉ lặp đi lặp lại hình ảnh ấy.

Mẹ chồng mở tủ lạnh, lấy ra lọ thuốc nhỏ, rồi đổ mấy viên vào nồi sườn.

Động tác thành thạo đến đáng sợ.

Biểu cảm bình thản đến lạnh người.

Giống như đang làm một việc bình thường không thể bình thường hơn.

Ba năm.

Hơn trăm lần.

Hóa ra là như vậy.

Về đến nhà, tôi lao thẳng vào nhà vệ sinh.

Ngồi đó bốn mươi phút.

Khi bước ra, mặt tôi trắng bệch, toàn thân mềm nhũn.

Chồng tôi đang ngồi trên sofa xem tivi.

“Lại tiêu chảy à?”

Tôi không nói gì.

“Dạ dày em kém thật đấy, hay là đi xem đông y thử xem?”

Tôi nhìn anh ta.

Trên mặt anh ta hiện rõ vẻ mất kiên nhẫn.

Ba năm nay, mỗi lần tôi bị tiêu chảy, anh ta đều là biểu cảm này.

Mất kiên nhẫn.

Cảm thấy tôi phiền phức.

Cảm thấy tôi chuyện bé xé ra to.

Chưa bao giờ, dù chỉ một lần, nghiêm túc nghĩ xem rốt cuộc là vì sao.

“Trần Bắc.” – tôi lên tiếng.

“Hả?”

“Anh thật sự nghĩ là dạ dày em có vấn đề sao?”

Anh ta liếc tôi một cái:

“Chứ còn gì nữa?”

“Em đã đi bệnh viện kiểm tra rất nhiều lần rồi, không có vấn đề gì cả.”

“Vậy thì là do tâm lý.”

“Tâm lý gì?”

Anh ta nhíu mày:

“Em có ý gì?”

Tôi hít sâu một hơi.

“Anh có từng nghĩ, một người dạ dày hoàn toàn bình thường, tại sao cứ mỗi lần đến nhà anh ăn cơm là lại bị tiêu chảy không?”

Sắc mặt anh ta thay đổi.

“Em lại bắt đầu rồi à?”

“Em không phải ‘lại bắt đầu’, em đang hỏi anh một câu hỏi.”

“Rốt cuộc em muốn nói cái gì?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.

“Em đã lắp một chiếc camera trong bếp nhà mẹ anh.”

Anh ta sững người.

“Cái gì?”

“Camera. Quay lại toàn bộ quá trình mẹ anh nấu ăn.”

Anh ta bật dậy, trừng mắt nhìn tôi.

“Em— em quay lén mẹ anh?”

“Anh nghe em nói hết đã.”

“Em bị thần kinh à?!” – giọng anh ta đột ngột cao vút –

“Em dám lắp camera trong bếp mẹ anh? Em biết như vậy là phạm pháp không?”

“Trần Bắc, anh xem đoạn video này trước đã.”

“Xem cái gì mà xem! Đầu óc em có vấn đề rồi!”

Anh ta càng nói càng kích động, mặt đỏ bừng lên.

“Từ lúc kết hôn, em đã không vừa mắt mẹ anh rồi đúng không? Mẹ anh đối xử với em tốt như vậy, em còn nghi ngờ bà ấy hại em? Em còn là người không hả?”

Tôi không cãi lại.

Tôi mở điện thoại, tìm đoạn video đó.

“Anh xem cái này đi.”

“Anh không xem!”

“Xem xong rồi mắng em cũng chưa muộn.”

Anh ta trừng mắt nhìn tôi, hơi thở nặng nề.

Tôi đưa điện thoại qua.

Anh ta do dự vài giây, rồi giật lấy.

“Được! Anh xem! Để xem em bịa ra chuyện nhảm nhí gì!”

Anh ta ấn nút phát.

Hình ảnh bắt đầu chạy.

Mẹ chồng đang xào sườn.

Tắt bếp.

Quay người.

Mở tủ lạnh.

Lấy lọ thuốc nhỏ.

Đổ vào lòng bàn tay.

Đi tới bếp.

Ném vào nồi sườn.

Đảo vài cái.

Bày ra đĩa.

Toàn bộ quá trình, ba mươi giây.

Tôi nhìn gương mặt Trần Bắc.

Biểu cảm của anh ta từ phẫn nộ, chuyển sang hoang mang.

Từ hoang mang, chuyển sang kinh ngạc.

Từ kinh ngạc, chuyển sang… thứ gì đó tôi không thể gọi tên.

Anh ta xem đi xem lại ba lần.

Không nói một lời nào.

Chiếc điện thoại suýt nữa thì tuột khỏi tay anh ta.“Anh nhìn rõ chưa?” – tôi hỏi.

Anh ta không trả lời.“Cái lọ màu trắng đó là thuốc xổ.” – tôi nói – “Mẹ anh đã bỏ thuốc xổ vào món sườn em ăn.”

Anh ta vẫn không nói gì.

“Ba năm rồi, Trần Bắc.” – giọng tôi bắt đầu run lên – “Mỗi lần đến nhà anh ăn cơm, em đều bị tiêu chảy.

Mỗi lần em nói có thể là do mẹ anh, anh đều bảo em bị thần kinh.

Mỗi lần em đau đến mức phải ngồi trong toilet nửa tiếng, anh đều nói là do tâm lý.”

Anh ta ngẩng đầu lên nhìn tôi.

Ánh mắt trống rỗng.

“Ba năm rồi. Hơn trăm lần rồi.” – tôi nói – “Hóa ra, tất cả đều là do mẹ anh.”Im lặng.

Một khoảng im lặng rất dài.

Sau đó anh ta mở miệng.

Giọng nói khô khốc.

“Có khi… có khi bà ấy không cố ý đâu…”

Tôi sững người một chút.

“Hả?”

“Ý anh là… có thể bà ấy không biết đó là thuốc xổ… có thể bà ấy tưởng là thuốc tiêu hóa, giúp dạ dày dễ chịu hơn…”

Tôi nhìn anh ta, bỗng nhiên muốn bật cười.

“Thuốc tiêu hóa ư?”

“Mẹ anh lớn tuổi rồi, có thể không phân biệt được…”

“Trần Bắc.” – tôi nói chậm rãi – “Mẹ anh để thuốc riêng ở ngăn trên cánh tủ lạnh, trong một ô riêng biệt. Mỗi lần nấu món cho tôi ăn, bà ấy đều lấy ra vài viên bỏ vào. Suốt ba năm, chưa từng bỏ nhầm một lần. Anh cảm thấy như vậy là ‘không phân biệt được’ sao?”

Môi anh ta run lên.

“Anh có từng nghĩ chưa,” – tôi nói tiếp – “Ba năm qua, tôi đã phải chịu đựng bao nhiêu đau đớn?”

Anh ta không nói gì.

“Anh có biết cảm giác đang họp công ty mà phải lao ra ngoài, bị lãnh đạo phê bình trước mặt mọi người là thế nào không? Anh có biết mỗi lần đi chơi với bạn bè, tôi đều phải tìm trước vị trí nhà vệ sinh là cảm giác gì không? Anh có biết cảm giác đau đến mức toàn thân run rẩy, còn anh thì nói đó chỉ là ‘tâm lý’, là thế nào không?”

Anh ta cúi đầu.

“Tôi không biết bà ấy vì sao lại làm như vậy.” – tôi nói – “Nhưng tôi biết, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho bà ấy.”

Anh ta đột ngột ngẩng đầu lên:

“Em muốn làm gì?”

“Tôi muốn tất cả mọi người đều biết sự thật.”

Sắc mặt anh ta lập tức thay đổi.

“Lâm Thư, em bình tĩnh một chút.”

“Tôi rất bình tĩnh.”

“Chuyện này… nếu truyền ra ngoài thì không hay đâu…”

“Không hay chỗ nào?” – tôi nhìn anh ta –

“Tôi bị mẹ anh bỏ thuốc xổ suốt ba năm, truyền ra ngoài là không hay sao?”

“Ý anh là… sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của mẹ anh…”

Tôi nhìn anh ta.

Đột nhiên cảm thấy rất mệt.

Ba năm rồi.

Người đàn ông tôi lấy làm chồng.

Mẹ anh ta đã bỏ thuốc xổ vào cơm tôi suốt ba năm.

Tôi nói cho anh ta biết sự thật.

Phản ứng đầu tiên của anh ta lại là: “Ảnh hưởng đến danh tiếng của mẹ anh.”

“Trần Bắc,” – tôi nói – “Anh có biết cảm giác lớn nhất của tôi lúc này là gì không?”

Anh ta không dám nhìn tôi.

“Không phải phẫn nộ. Không phải đau lòng. Mà là cảm thấy mình ngu ngốc.”

Tôi đứng dậy.“Tôi“Không ngờ… tôi lại từng gả cho anh.”.”

5.

Tối hôm đó, chúng tôi không nói với nhau lời nào.

Anh ta ngủ ngoài sofa.

Tôi nằm trên giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà.

Trong đầu tràn ngập những hình ảnh của ba năm qua.

Lần đầu tiên tôi đến nhà chồng ăn cơm là ngày thứ ba sau khi đính hôn.

Mẹ chồng làm một bàn đầy thức ăn.

“Thư Thư, lại đây, ăn nhiều vào, sau này đều là người một nhà rồi.”

Bà cười rất hiền hậu.

Gắp thức ăn cho tôi, múc canh cho tôi.

Đêm đó, tôi lần đầu tiên bị tiêu chảy.

Đau suốt cả đêm.

Trần Bắc nói là do không hợp khí hậu.

Mẹ chồng nói là vì quá kích động, dạ dày bị kích thích.

Tôi tin.

Lần thứ hai là ngày cưới.

Đám cưới rất náo nhiệt, tôi gần như không ăn gì.

Tối về nhà chồng, mẹ chồng nấu cho tôi một bát mì.

“Thư Thư mệt rồi phải không? Ăn bát mì lót dạ đi.”

Tôi ăn xong thì đi ngủ.

Nửa đêm bị đau đánh thức.

Lao vào nhà vệ sinh, ngồi đó suốt một tiếng.

Trần Bắc nói là do quá mệt, rối loạn chức năng tiêu hóa.

Mẹ chồng nói là thể chất tôi yếu, phải bồi bổ cho tốt.

Tôi lại tin.

Lần thứ ba, thứ tư, thứ năm…

Mỗi một lần, bà ấy đều có lý do.

Không hợp khí hậu, quá mệt, ăn đồ dầu mỡ, thời tiết thay đổi, áp lực quá lớn…

Mỗi một lần, Trần Bắc đều đứng về phía bà ấy.

“Mẹ anh nấu ăn vất vả như vậy, em không biết cảm ơn thì thôi, còn trách bà ấy?”

Tôi không trách bà ấy.

Tôi chỉ muốn biết vì sao.

Bây giờ tôi đã biết rồi.

Ba năm rồi.

Hơn trăm lần rồi.

Tất cả đều là do bà ấy.

Tôi nằm trên giường, nước mắt chảy ra.

Không phải vì tủi thân.

Mà là vì phẫn nộ.

Dựa vào cái gì chứ?

Tôi đã làm sai điều gì?

🛒⚡ Flash Sale 12h Mỗi NgàyGiá rẻ bất ngờ, nhanh tay kẻo lỡ!Xem ngay →