“Ta đã gả cho chàng, ắt phải sinh cho chàng một đứa trẻ.”
Hơi thở hắn nghẹn lại, vội vàng rút tay áo ra.
“A Ninh, nàng còn nhỏ, việc này không vội.”
Ta đã lấy hết can đảm mới hỏi, lúc này bị từ chối, trong lòng ít nhiều khó chịu.
“Chàng không muốn ta sinh ư? Vậy… ta có thể vì chàng mà nạp thiếp…”
“Tô Vinh Ninh!”
Hắn bỗng quát to, khiến ta hoảng sợ.
“Mới ba ngày thành hôn, nàng liền muốn ta nạp thiếp?”
“Ta… ta không phải ý ấy… ta chỉ là…”
Ta chợt hiểu mình lỡ lời.
Hắn vốn đã mang người trong lòng, cưới ta là bất đắc dĩ, sao có thể dung nổi nữ nhân khác?
Ta cuống quýt muốn giải thích, lại chẳng biết nói sao, chỉ ngơ ngẩn nhìn hắn.
Hắn thấy ta sợ hãi, cũng lúng túng, vươn tay muốn chạm ta, ta né tránh.
Bàn tay hắn cứng giữa không trung, cuối cùng nở nụ cười khổ:
“A Ninh, kỳ thực nàng đang oán trách ta, phải không? Nàng vốn chẳng nên bị cuốn vào vũng bùn này, nhưng… rốt cuộc, chúng ta đều không thể trốn.”
Nhìn hắn trong nụ cười mà mắt hoe đỏ, ta chỉ khẽ thở dài—chúng ta, đều là kẻ đáng thương.
Từ đêm ấy, hắn dọn hẳn sang thư phòng.
Ta nghĩ cũng tốt, hắn tự tại, ta cũng tự tại.
…
Cố lão phu nhân thân thể an khang, nắm quyền quản gia, ta được thảnh thơi.
Thường ngày ta nhiều lúc ở cửa hàng. Từ năm mười lăm, ta đã quản Lai Nghi cư, Thanh Phong đường, Túy Hương lý, ba năm nay đều khởi sắc.
Đó là cơ nghiệp cữu phụ âm thầm trao cho ta, vốn cũng tặng tỷ tỷ một phần, nhưng tỷ chê, ta liền nhận cả.
Cữu phụ là phú thương đệ nhất thiên hạ, ta từ nhỏ đã mong được như người—bạc trắng chất đầy kho.
Nữ tử ra mặt buôn bán, ắt khó tránh dị nghị.
Nhưng có cữu phụ tiến cử, ta mời mấy quản sự trông nom, bản thân chỉ làm chủ phía sau.
Người biết bí mật này ít ỏi, ngoài tỷ tỷ, phụ mẫu đều chẳng hay.
Cố Minh Viễn, tất nhiên lại càng không biết.
Hắn bận triều chính, ít khi ở phủ, ta và hắn hầu như chẳng mấy khi gặp.
Ngày tháng cũng chẳng khác bao nhiêu so với khi ta còn ở khuê phòng.
Ta vốn không phải hạng vui vẻ cởi mở, song trong kinh vẫn có một vài tri giao, trong đó thân nhất là Tề Vân, tam tiểu thư nhà Tề thị lang.
Nàng biết rõ gốc gác của ta, sau khi ta thành thân, lại thường cùng ta coi cửa hàng, có khi tới phủ trò chuyện cho khuây.
“Vinh Ninh, đoán xem hôm qua ta gặp ai?”
Ta ngửa đầu nhìn theo diều giấy, mải kéo dây:
“Có thể khiến Tề tam tiểu thư đặc biệt lưu tâm, ngoài chàng công tử tuấn mỹ nào nữa?”
Tề Vân cười: “Lần này, công tử tuấn mỹ kia, chính ngươi cũng quen!”
Ta thấy diều bay càng cao, trong lòng khoan khoái, giọng cũng nhẹ đi:
“Ngươi cứ nói, còn giấu gì nữa!”
“Là biểu ca ngươi, Tần Thư Minh đó!”
Ta ngẩn ra, cơn gió ngược bất chợt khiến diều lệch hẳn, ta vội kéo dây.
“Biểu ca trở về kinh rồi ư?”
“Chẳng phải sắp bảng đề danh sao, tài hoa của hắn, tất sẽ đỗ đạt.”
Đang lùi về sau, bỗng va phải một bức tường người, hương khổ trúc quen thuộc bao lấy ta.
Ta vội quay lại: “Hầu gia đã hồi phủ?”
5
Cố Minh Viễn nét mặt hiền hòa, khẽ gật đầu với Tề Vân rồi lại nhìn sang ta.
“Thường ngày A Ninh ở trong phủ cũng buồn tẻ, Tề tam tiểu thư có thể đến bầu bạn cùng nàng.”
Tề Vân ngoe nguẩy trêu ghẹo, “Cố Hầu gia có thể yêu mến Vinh Ninh như vậy, ta cũng an lòng rồi.”
Nói xong liền vội vã cáo từ.
“Ta từ Thừa Chi Trai mang về điểm tâm nàng yêu thích.”
Ta mím môi cười khẽ, “Đa tạ Hầu gia.”
“Gần đây nha môn việc bận, ta không có thời gian quan tâm nàng, trong phủ mọi việc vẫn ổn chứ?”
“Đều rất tốt, mẫu thân chiếu cố ta chu đáo.”
Ta ngắm nhìn cánh diều bay cao, cũng cảm nhận được ánh mắt Cố Minh Viễn đang dõi theo ta.
Hôm nay chàng có chút lạ thường.
Giữa ta và chàng chẳng có mấy chuyện để nói.
Một cơn gió mạnh ập đến, làm đứt dây diều, cánh diều mất đi sự ràng buộc, thoáng chốc bay đi rất xa.
Chàng chắp tay đứng sau lưng ta, giọng nói bình thản: “Vô câu vô thúc tuy được tự do, song chỉ có thể nương tựa vào gió, ngày nào gió ngừng, cuối cùng cũng sẽ rơi xuống bụi trần.”
“Lời Hầu gia nói rất có lý.”
Chàng lại khẽ chau mày: “Ngày trước, nàng cũng không lạnh nhạt với ta như vậy, ta và nàng đã thành thân, vẫn gọi ta là Hầu gia, e là quá khách sáo rồi.”
Gió thổi tung những lọn tóc mai, chàng định đưa tay ra, ta lùi lại một bước, tránh khỏi tay chàng.
“Hầu gia vì quốc gia chinh chiến, lập nên công lao hiển hách, ta gọi ngài là Hầu gia, chính là thể hiện sự kính trọng, sao có thể nói là khách sáo.”
Chàng không nói thêm gì, nhưng ánh mắt nhìn ta càng thêm sâu thẳm.
“Hôm nay trên triều ta gặp nhạc phụ, người bảo ngày mai chúng ta về Tô gia đoàn tụ.”
Ta cứ ngỡ chỉ là một bữa tiệc gia đình bình thường, về nhà mới biết, hóa ra tỷ tỷ cũng đã trở về.
Nàng vào cung ba tháng, rất được thánh sủng.
Hoàng thượng đối với nàng gần như có cầu tất ứng, bởi vậy vừa nghe nàng nói nhớ nhà, liền lập tức cho phép nàng xuất cung.
Ta không thể không để ý đến nam nhân bên cạnh ta khi nhìn thấy tỷ tỷ, khí tức bỗng chốc căng thẳng.
Cũng không thể làm ngơ trước đôi mắt đỏ hoe của tỷ tỷ.
Ta thản nhiên hành lễ với song thân và tỷ tỷ.
Cố Minh Viễn mấy lần muốn nói lại thôi, ánh mắt vẫn không rời khỏi người tỷ tỷ.
Ta dĩ nhiên sẽ không quên, ngày thánh chỉ ban cho tỷ tỷ nhập cung, Cố Minh Viễn đã chật vật đêm hôm trèo tường tìm tỷ tỷ.
Một người vốn cao quý tự giữ mình, lần đầu tiên chàng khóc đỏ mắt, bất chấp tất cả muốn cùng tỷ tỷ bỏ trốn.
Ta cũng sẽ không quên, khi chàng nhìn thấy ta đứng cạnh tỷ tỷ, dung mạo có nét tương đồng, đã thốt ra những lời chẳng qua đầu óc, nói rằng Tô gia đâu chỉ có một nữ nhi.
Ta và nàng ấy trông giống nhau như vậy, có lẽ có thể thay mận đổi đào.
Chàng nói ta đâu phải chưa từng thay thế nàng ấy.
Từ nhỏ tỷ tỷ đã ngoan ngoãn nghe lời, chuyện vượt khuôn phép duy nhất, chính là cùng Cố Minh Viễn yêu nhau.
Họ thường hẹn nhau ra ngoài, nếu gặp chuyện gì, đều là ta giả dạng tỷ tỷ để đối phó.
Dần dà, thấy ta mấy lần giả dạng đều không bị phát hiện, tỷ tỷ cũng bạo dạn hơn, ngay cả một vài yến tiệc cũng để ta đi thay.
Thế nhưng giờ đây, chàng lại muốn ta thay thế tỷ tỷ nhập cung?
Khi ấy chàng đau khổ tuyệt vọng, nói năng không suy nghĩ, ta không trách chàng.
Nhưng những lời chàng đã nói, ta sẽ mãi mãi ghi nhớ.
Dù sao thì từ nhỏ tỷ tỷ đã đối xử rất tốt với ta.
Tình cảnh bây giờ, ba chúng ta, đều là người vô tội.
Ta muốn tạo cơ hội để họ có thể ở riêng, mong họ có thể nói rõ mọi chuyện.
Thế nhưng khi nhận ra ý định của ta, tỷ tỷ chỉ bất lực xoa đầu ta.
“A Ninh, giờ đây ta là Vân Phi của Hoàng thượng, Minh Viễn là phu quân của muội, chúng ta sẽ không còn giao thiệp gì nữa, cũng chẳng còn gì để nói.”
“Tỷ chỉ mong muội và chàng ấy, cùng Tô gia, đều được bình an thuận lợi, mọi chuyện ngày xưa, cũng chỉ là kính hoa thủy nguyệt, chúng ta đều phải hướng về phía trước.”
Hướng về phía trước sao?
Nhưng khí chất u sầu trên người tỷ tỷ lại rất đậm, chẳng hề giống người đang tiến về phía trước…
…
Ta ngồi trong cỗ xe ngựa về Cố gia mà lòng bâng quơ, chợt nghe bên ngoài một trận ồn ào.
Ta vén rèm xe, liền thấy cách đó không xa, tiếng chiêng trống mở đường, một thiếu niên đầy phong thái ngút trời đang cưỡi trên một con ngựa cao lớn, đầu buộc lụa đỏ.
“Tân khoa Trạng nguyên năm nay thật là phong thái đường hoàng! Nghe nói tuổi vừa mới cập kê, quả là thiếu niên tài ba!”
“Đúng vậy, cũng chẳng biết tiểu thư nhà nào có được phúc khí lớn như vậy, có thể làm Trạng nguyên nương tử.”
“Tần Trạng nguyên, xin nhận đóa hoa của dân nữ!”
…
Ánh mắt Tần Thư Minh vô tình quay lại, ngay khoảnh khắc sắp chạm vào tầm mắt ta, ta hoảng loạn buông rèm xuống.
“Sao vậy?”
Cố Minh Viễn vốn đang nhắm mắt dưỡng thần, nghe động tĩnh liền mở mắt.
“Không có gì.”
Chàng nhàn nhạt “ừm” một tiếng.
“Tần công tử đỗ Trạng nguyên, cũng có một phần công lao của Tô gia, nhạc phụ đại nhân chắc chắn cũng rất vui.”
Tần Thư Minh là biểu thân xa của Tô gia, gia cảnh không giàu có, hai năm trước vào kinh, tá túc tại Tô gia, việc học hành nhận được sự giúp đỡ không ít từ phụ thân ta.
Ta không đáp lời, nhưng chàng lại trái với thường ngày, “Ngày trước khi nàng không tìm tỷ tỷ nàng, đều ở cùng hắn sao?”
“Nàng có biết ngày hắn đỗ bảng, việc đầu tiên là đến Tô phủ cầu thân?”
Trán ta bỗng giật mạnh một cái.
Ta quả thật không biết.
Thế nhưng Cố Minh Viễn lại hiểu lầm vẻ mặt kinh ngạc của ta, “Nàng lấy ta, cũng đã chia rẽ hai người, phải không?”
Ta nhận ra sự tồi tệ của chàng lúc này, chàng cảm thấy đau khổ, nên cũng không muốn ta sống dễ chịu.
“Hầu gia thận trọng lời nói, ta và hắn không có liên quan gì, cũng chưa từng nghĩ đến việc gả cho hắn.”
Xe ngựa đột nhiên xóc nảy.
Chàng đưa tay muốn đỡ ta.
Ta nắm chặt lấy ghế để giữ vững thân thể, rồi dịch sang một bên, kéo giãn khoảng cách với chàng.
Thế nhưng chàng lại bất ngờ kéo ta vào lòng.
Rèm xe bị gió thổi bay, ta ngồi trong lòng Cố Minh Viễn, thấy Tần Thư Minh cách đó không xa, trên mặt là nụ cười buồn bã.
“Nàng không có ý với hắn, nhưng hắn chưa chắc đã không có tình với nàng, chi bằng dứt khoát một chút, đoạn tuyệt đi ý niệm của hắn.”
Xe ngựa rẽ qua góc phố, Tần Thư Minh biến mất khỏi tầm mắt.
Ta đứng dậy khỏi lòng Cố Minh Viễn, khẽ thở dài một tiếng.
“Hầu gia hẳn phải biết, từ ngày thánh chỉ ban hôn giáng xuống, những ý niệm nên có hay không nên có, đều đã đoạn tuyệt rồi.”
Bất kể là Tần Thư Minh, hay là ta.
Ta không nhìn chàng nữa, cũng không bắt được vẻ mặt có chút cô liêu của chàng.